truyện đồ ngốc tôi là chồng của em
Đóng vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy Qua 8 bài văn mẫu Vào vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy giúp các em học sinh lớp 10 có thêm nhiều tư liệu tham khảo, trau dồi vốn từ, củng cố kiến thức để biết
Giới thiệu nội dung Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em!!: Thể loại: tình cảm, hài. Hai người họ đến với nhau là do hôn ước và đây cũng chính là sợi dây kết nối giữa hai dòng họ và hai gia đình. Vào một ngày đẹp trời, ông cụ 50 tuổi của Hạ gia bỗng chốc nổi hứng đến Hoa Kỳ du lịch.
DÌ TÔI LÀ MỘT HOT GIRL. 26/12/2021. có phải tôi là một trong người bọn bà hư? a nh còn siêu yêu tôi, nhưng lại tôi rất sợ, sợ hãi một ngày nào đó anh trả thù tôi. Cho dù còn yêu nhau nhưng hình như giữa cửa hàng chúng tôi đã bao gồm một vệt nứt, tôi đang nắm hàn đính
Nội dung truyện Đồ Đệ Của Ta Đều Là Trùm Phản Diện Đồ Đệ Của Ta Đều Là Trùm Phản Diện - Mưu Sinh Nhâm Chuyển Bồng; Giới thiệu : Lục Châu tỉnh lại sau giấc ngủ trở thành thế gian cường đại nhất già nhất ma đầu tổ sư gia, còn có chín cái tội ác chồng chất, uy chấn thiên hạ đồ đệ.
Tiếp theo đó là đến hỏi chuyện cha chồng tôi: - Huỳnh Cảnh Độ, ông đưa ta đến gặp lão Cảnh Trọng một chút. Tôi có chút hoang mang, Cảnh Trọng là ai nhỉ? Ở nhà này làm gì có ai tên Cảnh Trọng? Cha chồng tôi mở to mắt nhìn lão tiên, ông run run cất giọng:
Wo Kann Ich Ältere Männer Kennenlernen. Theo cái gọi là quy luật có trên có dưới của giới thượng lưu xa hoa hư vinh, vì kẻ bắt quả tang Giai Băng có hành vi mờ ám ngồi cao cao tại thượng trên ghế sô pha và để đảm bảo cô hoàn toàn yếu thế trước mặt hắn về cả thân phận hiện tại lẫn độ cao đỉnh đầu tính từ mặt đất lên, Giai Băng bị đám người mặc áo đen bắt quỳ rạp người xuống mặt đá lạnh. Tất nhiên, bị nhét khăn bẩn vào miệng Giai Băng còn chịu được nhưng bắt cô quỳ xuống trước mặt người khác thì ko. Chẳng qua, cô cần phải giả bộ ngoan ngoãn, tỏ rõ sự trong sạch như nước cất của mình, để hắn hết hiểu lầm thả cô đi, thế nên, cô mới hạ người quy phục. Đưa ánh mắt ko cam lòng lướt lên thân thể tráng kiện, oai phong đang ngả người nhàn nhã trên ghế đối diện, Giai Băng, khi tròng mắt tiếp nhận hình ảnh khuôn mặt hắn, nhất thời dại người đi, trong phút chốc chân tay bủn rủn. Lúc nãy, vì tình huống gặp gỡ quá quái dị và hiểu nhầm, mà đúng hơn là vì chàng trai này cao hơn cô những gần 1 cái đầu, vì thế, cô dường như ko nhìn rõ mấy tướng mạo của hắn. Nhưng giờ, khi hai người bọn cô đã mặt đối mặt 2 mét gần gũi như thế này rồi, cô mới thực sự mở rộng tầm mắt, khái niệm trai đẹp đời đời tôn thờ được chôn kín thẳm sâu trong con tim cũng được định nghĩa lại toàn bộ. Người này...là một chàng trai nhìn góc độ nào cũng thấy hẫp dẫn, hệt y như cái lỗ rốn của vũ trụ mà mọi thứ đều bị nó mãnh lực hút vào. Điều đầu tiên trong cẩm nang tiêu chuẩn đàn ông của Giai Băng "Muốn đánh giá một chàng trai, đầu tiên phải xem anh ta cao như thế nào đã, mặt đẹp mà người lùn như cây chuối non thì cũng chẳng gặt hái được gì." Dẫu rằng hắn thường xuyên tùy hứng gác chân, nhưng đường gấp khúc ko phải dài hơn đường thẳng sao? Dựa vào bài toán đã cho cùng với lúc hắn đứng trước mặt cô, chân hắn hẳn phải dài. Đạt chuẩn. "Tiêu chí thứ hai Hợp thời trang và có gu ăn mặc lạnh" Hắn hiện giờ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, kiểu dáng ko quá cầu kì nhưng sang trọng, mở phanh 2 cúc áo trên, để lộ he hé khuôn ngực nhìn qua cũng đủ khiến người khác rệu nước lịch lãm lại có chút giản dị, rất cuốn hút như miếng bít tết. Đạt! "Tiêu chí thứ ba Ngũ quan hoàn mỹ, mặt phải lạnh như tiền, vừa ngửi phải thấy mùi đô la" Cái này thì ko cần phải bàn đến, vì nó chính là thứ khiến toàn thân cô bủn rủn, nhũn như nước lúc bấy giờ. Khuôn mặt hắn cực kì điển trai và lạnh lùng, ko chỉ thế, nét lạnh lùng khiến người khác say đắm ấy còn tràn lan, chế ngự trong cặp mắt đen sâu như một nơi chất chứa nguồn năng lượng vô hạn, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát, khiến người ta phải tan nãn cõi lòng, lí trí bị thiêu cháy của hắn. Lúc này, hắn nhìn nét mặt si muội của cô mà cười, một nụ cười xấu xa, có chút tà khí, có chút khinh miệt hệt y đã nhìn thấu bí mật trong lòng cô vậy. Nụ cười này, làm cô ngượng ngùng một cách thật sự, bởi lẽ...trước đó...cô chưa bị ai chọc đến thảm bại thế này, thảm bại đến mức đỏ mặt xấu hổ. -Cô...nhìn no chưa vậy?_Nhẹ nâng li rượu vang nhấp một ngụm, hắn cời cợt hỏi. -Chưa no!_Theo phản xạ thẳng thắn trả lời, nhưng rồi, Giai Băng lại nhận ra điểm lỗ mãn của mình, cô nhanh chóng kéo tâm trí đang quỵ lụy dưới ống quần của hắn nhét vào người, tiếp lời lí trí hơn một chút_Vì căn bản thị lực của tôi rất kém, nên nhìn hoài nãy giờ chẳng nhìn ra anh thuộc họ khoai hay có dây mơ rễ má với họ sắn. Thực xin lỗi! -Ngươi..._Tên mặc vest bên cạnh trung thành quát lớn, liền bị hắn trừng cho một ánh mắt vừa ý vị vừa phảng phất nguy hiểm. Thế là rất biết điều trở về chỗ, thẳng lưng, ưỡn ngực...đứng tiếp. -Miệng mồm rất dẻo!_Lẩm bẩm nhật xét một câu, chàng trai kia đưa mắt quét tiếp lên bộ cánh màu xanh nước biển mỏng manh trên người Giai Băng, dừng lại ở cái nơi khiến cô vừa nhận ra đã đỏ bừng mặt tức giận. -Anh nhìn cái gì hả? -Nhìn thứ đáng được nhìn_Hắn ta lại mỉm cười quỷ dị, một lúc sau mới lấy vẻ mặt lạnh nghiêm túc hỏi cô_Thư thả thế được rồi, giờ nói đi, cô từ đâu tới. Câu hỏi này, rất giống câu Where are you from?-cái câu duy nhất mà hồi nhỏ cô ko tài nào nhớ nổi, bị bố mẹ liên tục hành hạ tiền tiêu vặt bắt học thuộc đến mức tẩu hỏa nhập ma, thế nên, chỉ cần mỗi lần nghe thấy nghĩa của nó, hoặc những từ liên quan đến nó, đầu óc Giai Băng lại tinh nhạy bắn ra câu trả lời dù rằng chẳng ai khiến, như bây giờ chẳng hạn -I"m from Hanoi Capital in Vietnam! -Cô...vừa nói gì?_Dường như nghĩ mình vừa nghe nhầm câu trả lời của Giai Băng, chàng trai kia nhíu mày hỏi lại. -Á!_Ý thực được những gì mình vừa trả lời quá ngu xuẩn, Giai Băng bối rối chuyển câu trả lời khác trước khi nó bị đem ra cười nhạo_Tôi nói...tôi từ bụng mẹ mà ra! -Tôi nghĩ...tôi vừa nghe cái khác cơ. -Ko...tôi nói tôi từ bụng mẹ mà ra, sao, anh có ý kiến gì về việc sinh nở của mẹ tôi à?_Tỏ thái độ hết sức khó chịu nhìn kẻ kia thư thả trong khi mình quỳ đến mỏi chân, Giai Băng hằn hộc. Ko chờ nữa, cô đứng phắt dậy, như được ăn gan hùm mà quyết liệt nói_Nếu ko có chuyện gì thì tôi xin cáo từ trước..giờ tôi có việc bận phải xử lí. -Được thôi! Tôi có thể cho cô đi...nếu cô trả lời đúng trọng tâm câu hỏi. Cô là người của ai? Đến đây với mục đích gì?_Hếch mặt ra hiệu cho đám người dưới chặn bước Giai Băng, chàng trai kia nghiêm nghị, giọng nói âm lãnh vừa ám một bùa chú mê hoặc nào đó, khiến tâm trạng người khác, dù kiên định vẫn có chút động lòng sợ hãi. -Tôi do cha tôi phái đến, đến đây để ăn cơm với nhà chồng tương lai, được chưa?_Bực tức xoay người, Giai Băng dẻo giọng nói lớn, có chút mỉa mai_Nếu màng nhĩ anh có vấn đề, cứ nói thẳng, tôi có thể hảo tâm nhắc lại lần nữa. -Nhà chồng tương lai?_Đưa mắt nhìn chằm chằm vào người Giai Băng, chàng trai kia trầm ngâm nghĩ ngợi gì đó đến nỗi cơ mày khẽ nhíu lại, khóe môi vô thức cong lên tà mị_Cho hỏi...nhà chồng cô là nhà nào mà xui xẻo đến vậy? -Có xui xẻo hay ko là việc của họ, ko liên quan đến người ngoài như anh_Biết mình bị đá đểu, Giai Băng chua giọng trả lời, đôi gò má phồng lên như rắn phùng mang, nhưng, để làm cho đối phương sợ bằng cách này, có vẻ, cô đã chọn nhầm chiêu thức mất rồi. Vì nụ cười trên môi hắn ngày càng khoét sâu, và tà mị...càng lúc càng trở nên hết sức nguy hiểm. Cảm nhận được có điều luồng khí rùng rợn tỏa ra từ con người trước mặt, Giai Băng vô thức lui người về phía sau ba, bốn bước, mọi giác quan trong cơ thể nhất thời trở nên căng thẳng như lúc bước vào phòng thi toán mà nhận đề kiểm tra sử vậy. -Ta..tự xử. Vung tay ra hiệu cho đám người kia lui ra ngoài, chàng trai duy nhất còn lại trong căn phòng ko hẳn là rộng rời người khỏi chiếc ghế đã vương nồng hơi ấm của mình, thư thái bước đến gần Giai Băng.
Tối muộn, Giai Băng được cha mình gọi đến phổ biến "lí tưởng cách mạng". Ông ngồi trên chiếc ghế sô pha trong phòng, tự tay pha một tách trà nóng hổi, đẩy về phía cô. -Giai Băng, chắc con đã biết ta gọi riêng con đến đây vì việc gì rồi, phải ko?_Ko vòng vo tam quốc dài dòng, ông già bụng phệ vừa nhấm nháp một miếng điểm tâm trên bàn vừa ngụ ý hỏi. -Chắc vậy ạ_Nở một nụ cười nhẹ một cách nho nhã, Giai Băng nhấp một ngụm trà, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Cô ko ngờ...cha cô lại có "khiếu" pha trà đến thế. Bên ngoài rất tệ bên trong cũng chẳng khá khẩm hơn. Nếu ko phải vì sợ chạm tự ái của ông, cô đã phọt ngay cả đống ra ngoài, cứu rỗi cái bao tử vì chuyện hồi chiều mà ko thể ăn nổi bát cơm nào. -Giai Băng, ta cần con hiểu rõ điều này..._Ngưng một lát trầm ngâm như để lọc từ ngữ thích hợp nhất, ông già bụng phệ tiếp lời_...trong mắt ta, con như là cô con gái ruột yêu quý của ta vậy. Kể từ lần đầu đưa con về biệt thự này, ta chưa bao giờ mặc định con là con dâu của ta cả, dẫu rằng, giữa ta và người cha quá cố của con từ lâu đã có giao ước. Vì thế, trong mắt ta và mọi người ở cái nhà này, con là em gái của Lãnh Kiên, là tiểu thư của nhà này. Con hiểu ý ta chứ? Tất nhiên, cô hiểu, cô là cái cục nợ của ông ta, là miệng ăn ông ta ghét nhất cho dù cô có là con gái của người bạn thân duy nhất của ông. Mà đời cô cũng thật rẻ rúng, đầu tiên là bị cha mình đưa đến ngôi nhà này làm con dâu, giờ thì lại bị nhà này đưa đến nhà khác làm con dâu, số tình cô xem ra cũng đào hoa phết. -Con biết, cha đã nuôi con suốt 13 năm, từng ấy đã đủ để con thấu hiểu được công ơn của cha đối với mình rồi, cha ko cần phải giải thích_Thư thái đè nén cảm xúc trong lòng, Giai Băng ủy mị cười nhạt_Con...là con gái cha...là...em gái song sinh...của Lãnh...à ko, của anh Lãnh Kiên. Con suốt đời...sẽ ko quên điều đó. -Tốt lắm, con gái_Hài lòng nở nụ cười đáp trả, ông già bụng phệ để tránh phát sinh thêm nhiều chuyện ngoài ý muốn, tiếp tục dàn xếp_Ta mong con sẽ ko vì thằng nhóc bốc đồng kia mà đổi ý. Đằng gia là dòng họ có tiếng, có thế lực, con về bên đó nhất định sẽ được sống sung sướng hơn ở đây nhiều. Tuy rằng, con trai nhà bên đó có chút rủi phân, nhưng mọi thứ chỉ là tiếng ra tiếng vào của người đời, con ko nên tin là thật. -Vâng, con chưa bao giờ tin ai cả, cha biết đấy. Chỉ có cha là dường như khá bị ảnh hưởng..._Toan với lấy bánh điểm tâm tên bàn lót bụng cho cái dạ dày vì đống nước kinh khủng kia làm cho réo lên ầm ĩ, Giai Băng lập tức nhận được tia mắt trừng lạnh của cha liền ngượng ngập đổi hướng, nhấc cốc trà, hớp ngụm nhỏ, lòng lại văng văng những tiếng than oán từ trong sâu thẳm. -Còn một điều ta muốn con hứa với ta...hãy gạt bỏ mọi tình cảm đối với Lãnh Khiên sang một bên, được chứ? Mang theo thứ tình cảm đó về nhà chồng, người đau khổ nhất sẽ là con. -Nếu vậy, con cùng cần sự giúp đỡ của cha...hãy xóa hết mọi tình cảm của anh ấy dành cho con, nếu ko con cũng sẽ ko thể ngừng yêu anh ấy... Bước chân ra khỏi phòng cha mình, Giai Băng nhẹ nhàng khép cửa lại. Khi vạt ánh sáng neon ở bên trong ko còn có khe hở vẳng ra khoảng tối bên ngoài nơi cô đang đứng, nụ cười kiêu kì trên môi Giai Băng trong chớp nhoáng vụt tắt. Cô gõ gót rải bước trong đêm đen kịt lạnh lẽo, đôi lúc ức chế lại đưa chân đá một phát vào vật cản vô tội nào đó trên đường, khiến chúng loạng choạng nằm sõng soài trên đất, tệ hơn, một trong những thứ vĩnh viễn đi vào "lịch sử" đó, có 3 cái bình cổ đắt giá ông già cô mang về chợ đêm và một bệ sứ đựng rác cũng hơn vài chục triệu. Và tất nhiên, kẻ đau lòng nhất trước hậu quả thảm khốc này là kẻ keo kiệt trót bỏ tiền mua hư vinh-cha cô. Coi như cũng là một cách trả thù tinh thần hữu hiệu nhất mà bây giờ cô có thể làm. Tại sao ông ko mắng cô ư? Bởi vì cô sắp trở thành con dâu nhà Đằng gia, người sẽ đem lại cho ông một thị trường lợi nhuận lớn sau này nhờ quan hệ thông gia? Ko phải, đó là vì ông ko hề biết người đã lo lắng, mặt mày hoảng sợ như bị ma hù là cô đã gây ra chuyện đó, kiến thức hạn hẹp của ông chỉ đủ để tiếp nhận sự thật phũ phàng rằng, một con mèo hoang có sức mạnh phi thường đã làm bể 4 bảo vật nặng những mấy chục kg mà thôi. -Một chiêu bài cũ mà em dùng mãi, ko sợ phản tác dụng sao?_Đứng tựa vào tường như kẻ bị mất hết lớp xương sống đằng sau, Lãnh Kiên dán mắt vào biểu hiện vô cùng phong phú trên nét mặt của cô liền mỉa mai hỏi, câu chữ âm ẩm mùi khinh bỉ. -Em cũng đang thắc mắc tại sao mình dùng mãi một chiêu, cha anh vẫn bị lừa đấy!_Hơi giật mình một chút, Giai Băng quay lại, đối diện với tia mắt lạnh hờ hững kia, lòng cô se lại. Mỗi khi anh giận cô một điều gì đó, thường sẽ như thế, và rất lâu mới hóa giải được. -Đừng tự cho mình thông minh!_Lạnh nhạt khuyên nhủ Giai Băng một câu, Lãnh Kiên rời người bước về phòng. Lúc anh lướt qua cô, lững thửng để lại một câu khiến con người ta cảm động_Anh để pizza trên bàn em, đừng ăn nhiều, béo rất xấu. Sáng hôm sau, mới tinh mơ tờ mờ sớm, Hạ lão gia-tức cha Gia Băng-đã hùng hổ dẫn một đoàn người xuất xứ đa dạng, nghề nghiệp phong phú phá của phòng Giai Băng, đánh thức cô khi đang còn say sưa chìm trong giấc ngủ với dáng nằm kiệt xuất đầu kê dưới đất, thân vắt lên giường. Sau một hồi nóng lòng nóng gan vừa ăn gà rán vừa chờ con mình trang điểm ở phòng bếp, Hạ lão gia ko để Giai Băng kịp nhét vào miệng thứ gì liền lôi cô đến một nhà hàng sang trọng ở trung tâm thành phố gặp gia đình thông gia tiếng tăm nọ. -Con là Giai Băng_Sau khi bị ông thông gia bắt tay mãnh lực lắc lắc đến mắc đầu óc xoay mòng mọc, Đằng lão gia một hồi dưỡng thần mới xác định được vị trí của cô con dâu tương lai, hướng mắt về phía cô hỏi thừa. -Vâng, là cháu_Để phòng hao những lần cúi đầu chào trước đó ko được cha mẹ chồng chú ý và cũng tránh gây ác cảm với họ, Giai Băng dù cổ đã mỏi, miệng đã sái vẫn rất lễ phép cúi đầu cười đáp trả. Chỉ có điều, lần này, nụ cười trên môi cô ko thể nào tặt được nữa, nó tê dại mất kiểm soát rồi. Còn cổ, nếu ko cúi thêm lần nào nữa, chắc vẫn đủ đối phó. -Thực xin lỗi quá, con trai tôi hôm nay ko đến được_Đằng lão gia ái ngại nói, thở dài quở mắng thằng con_Thằng qủy ấy chắc lại lêu lỏng ở đâu rồi. Người ta thường ko chấp nhận sự thật phơi bày quá rõ ràng trước mắt mình, vì thế, họ luôn lấy quá khứ ra để dựa dẫm. Trong trường hợp này, Giai Băng và cha cô lần đầu hợp ý biết rõ Đằng lão gia quá đau buồn trước cảnh ngộ sống mà như chết của con trai, nói năng mất lí trí nên thông minh kín kẽ ko bàn tới, khơi những chuyện trên trời dưới biển ra bàn tán. Ngồi nhìn 2 ông cụ 1 bà già siêu cấp "chém gió" về chuyện làm ăn, nhà cửa, gia đình, thậm chí đến cả nhãn hiệu giấy vệ sinh, Giai Băng nhịn ko nổi cơn buồn chán len lỏi liền xin phép đi rửa tay một chút. Đương lúc đang lòng vòng nhìn ngắm những bức tranh chỉ có người vẽ mới hiểu trên dãy hành lang dài dẫn lối đến các phòng Vip, chợt 2 cái mông to khủng mặc quần đen đập vào đáy giác mạc của cô. Tiến lại gần 2 cái mông khả nghi kia, Giai Băng mới biết chủ nhân của chúng là 2 người đàn ông mặc vest đen từ trên xuống dưới đang ti hí mắt len lén nhìn thứ gì đó ở góc quẹo. Mục đích đen tối, bộ dạng đáng nghi này chỉ có thể, hoặc là họ đang nhìn một cô nàng nào đó đang nude đằng xa, hoặc đang âm mưu theo dõi... Chưa kịp hoá thân thành Conan điều tra hành vi khả nghi kia, một giọng nói trầm lạnh vẳng lên từ đằng sau lưng Giai Băng đánh gãy mọi suy nghĩ vừa len lói -Có thể cho tôi biết...các người đang làm gì ko? Dù ko làm điều gì trái với lương tâm, phản trắc với xã hội, nhưng khi gặp phải lời nói lạnh lẽo kia, Giai Băng theo phản xạ thường tình của kẻ làm điều sai trái giật nảy mình, tay vô tình đẩy mạnh 2 ông anh đang bận làm đại sự trước mặt ngã dúi xuống nền đá. -Làm..._Hai ông anh kia ngã đau thì rên lên ư ử vài tiếng, bò trườn lê lết trên nhau một lúc rồi lồm cồm bò dậy, toan đưa tay đánh Giai Băng thì chợt ngưng lại ko nói được câu nào nữa. Khi tưởng chừng như bọn họ cứng người mặc niệm, đột ngột, 2 ông anh kia chuồn mất ko vết tích, thương người ở lại lắm mới phả ra một mùi hôi có sức công phá mũi người vô cùng lớn, càn quét hết mọi lớp lông mũi rồi xông thẳng vào cơ quan cảm giác của những người con lại. Ngay lúc đó, đám người mặc áo vest đen khác từ khúc quẹo, cùng hướng 2 người kia vừa ném mắt nhìn xông ra ngoài, chạy về phía họ bỏ mùi chạy lấy người truy bắt. Còn Giai Băng, cô thì nhận được một lời khen đấy hàm ý từ kẻ vừa nhát ma mình -Rất thông minh! Hơ? Cô vừa làm gì khiến hắn khen thông minh vậy? Lời khen ko biết đang nói xóc hay nói xỉa kia vừa phát ra, 2 tên đàn ông lực lưỡng đã nhét vào miệng cô một chiếc khăn lông trắng nhỏ đầy vi khuẩn, dùng bạo lực lôi cô vào căn phòng cạnh đó trước sự chỉ dẫn của kẻ mà ai cũng biết là ai đấy. Ra thế, ko chạy là ko thông minh. Định nghĩa mới của thế giới
*** Sau buổi gặp mặt gia đình 2 bên hôm đó, để tránh đêm dài lắm mộng, hôn lễ của Giai Băng lập tức được ấn định vào một ngày đẹp trời nọ-mà ông thầy bói bảo là long phượng tụ hội, đất trời giao hòa gì gì đó-của tháng sau, tức nhẩm đếm đến mấy vẫn chị vẻn vẹn có gần 2 tuần. Ông của Giai Băng vì nghe tin này liền nhất thời chấn động, huyết áp tăng cao nhiều lần lên cơn sốc thuốc tới mức sống giở chết giở nhưng vấn kiên cường bất khuất, gắng sức gắng giọng, giở hết trò mèo trò qủy đòi thằng con mình triệu tập các bác sĩ giỏi trên thế về giúp mình chữa trị lành bệnh trước đám cưới của cháu gái. Miệng nói là để xem cháu mình kết hôn một lần trước khi chết, nhưng bụng lại rắp tâm muốn gặp gỡ bà cụ nhà bên thông gia. Theo đà phục hồi của ông cụ và lượng mua đồ lễ xuất ra, tuối tiền của cha cô cũng dần dần vơi đi ko ít, khiến ông đêm về lại làm oán hồn nữ chưa khuất, gào rú giải tỏa niềm thương xót vô bờ. Giai Băng kết hôn cũng là một tin hết sức chấn động đối với toàn thể bạn bè trong trường, ko phải vì cô chỉ mới 18 tuổi, tuổi đời còn quá trẻ để bó buộc trong một cuộc hôn nhân sắp đặt, mà vì cô là hội trưởng hội FA lớn nhất trường và hùng mạnh nhất thủ đô hiện tại. Thế nên, việc cô lấy chồng đồng nghĩa với việc quy phạm luật lệ FA, phải bồi thường một khoản tiền tổn thất về tin thần lẫn người cho hội và mở lễ tuyên bố rút khỏi FA càng nhanh càng tốt. Còn về mặt bà con cô chú họ hàng, họ ráo riết mừng hết nậy trước sự "hi sinh" vì nghĩa diệt thân, vì người nhà quên mình của cô, bởi lẽ, gia đình kia, thực sự quá tiếng tăm và con trai họ cũng quá tai tiếng vì một chuyện nhỏ mà tai tiếng lưu truyền suốt 5 năm vẫn có chỗ đứng đến bây giờ, ko những thế, trên mạng internet còn phong phanh tin rằng nó rất có thể được lưu vào sổ sách kỉ lục thế giới ở hạng mục "Người yếu nhất" nên ngày nào cũng vác mặt đến vận động lí tưởng, khuyên răn cô ko nên từ bỏ cơ hội tốt này. Do đó, ngày nào nhà cô cùng chật nít người tới, một bên vừa khóc thương cho sự ra đi của vị hội trưởng đáng kính vừa chìa tay đòi tiền bồi thường cho hội, một bên lại bắn calo xa xả vào mặt cô vận động tư tưởng. Đứng trước một đống rắc rối luôn đeo bám, Giai Băng thoạt nhiên ko hề coi căn biệt thự mình đang số là nhà nữa, mà đúng hơn là cái sở thú, còn cô là loài động vật quý hiếm sắp có nguy cơ tuyệt chủng được "trưng bày" trước mắt thiên hạ. Đúng lúc GIai Băng muốn leo tường trốn ra ngoài thanh thái đầu óc một buổi, chuông điện thoại của cô réo lên inh ỏi. Là mẹ chồng tương lai của cô. Bà ấy gọi điện rủ cô đi chọn nội thất cho ngôi nhà mới của cô và con trai bà. Với lí do hết sức chính đáng, Giai Băng gật đầu cái rụp thong dong bước ra ngoài biệt thự mà ko có ai ngăn cản. Nhà mới! Đúng! Sau khi cưới, cô sẽ dọn đến nhà mới, chứ ko phải chui rúc với cha mẹ chồng trong một mái nhà. Mẹ chồng cô là người có tư tưởng phóng khoáng, nhiễm khá nặng tư tưởng Châu Âu nên ko để cao chuyện con cái phải phụng dưỡng cha mẹ. VÌ thế, bà ngay lập tức để nghị cho cô và con trai dọn đến căn hộ ở khu đô thị mới sinh sống, để cô và chồng có không gian riêng tư vun đắp tình cảm. Vun đắp tình cảm đấy! Vừa nghe xong câu này từ miệng cha cô, Giai Băng nghẹn ngay một mảnh xương cá ở cổ, báo hại cô hôm đó vừa rên vừa đến bệnh viên lấy xương ra. Tại sao ư? Vì lúc nghe thế, hình ảnh cô ngồi tự kỉ nói chuyện với ông chồng đang nằm im như chết trên dường đột ngột hiện ra trong tâm trí cô rồi theo sau là chuỗi video ngắn từ việc cô do vậy mắc chứng tự kỉ vào viện chữa trị, chữa trị chưa xong thì hóa điên, giết người, vào tù và kết thúc đời phụ nữ trước cú đập đầu đầy đau khổ. Kể ra, trí tưởng tượng cũng thật biết giết chết mạng người. Tuy nhiên, tưởng tượng là một chuyện mà thực tại lại là một chuyện khác, nghĩ đến chuyện có thể tự do sống một mình trong căn hộ rộng lớn, muốn làm gì thì làm, muốn ăn gì thì ăn, sống chết ko ai rèm pha cai quản, cô liền chấp nhận ngay tắp lự. Rời xa khỏi nơi mình bị coi là kẻ ăn nhờ ở đậu, từ lâu cũng là mong ước lớn nhất của cuộc đời cô. Có nhà, tất nhiên là phải có đồ dùng đàng hoàng. THế nên, hôm nay cô ở đây, trong siêu thị lớn nhất thủ đô cùng bà mẹ chồng tương lai tiêu xài hết sức mạnh tay chọn đồ dùng tình nhân. Nghe cho rõ, tình nhân đấy! Mà đừng hỏi cô rằng ông chồng tương lai của cô ở đâu nhé! Vì ko cần hỏi chắc ai cũng đoán ra hắn đang say sưa làm công chúa ngủ trong rừng ở bệnh viện với một đám y bác sĩ ngày đêm chống mắt theo dõi. Thế nhưng, bà mẹ cô vẫn hết sức tâm lí xoa dịu nỗi đau côi cút cô độc của con dâu tương lai -Thực xin lỗi con, thằng nhóc này lại trốn đi đâu rồi! Hôm nay thôi đành 2 mẹ con ta tự chọn vậy, con ko buồn chứ?_Để vun đắp thêm tính sinh động và hiện thực cho lời nói, bà mẹ chồng trước khi đau buồn nói với cô đã lấy điện thoại, gọi cho cái người tự xưng là con bà ta, mắng chưởi té tát gì đó rồi cúp máy. Rất thật! Đến cô cũng kinh ngạc và ngưỡng mộ bội phần. -Ko...ko sao ạ!_Tuy rằng xuýt nữa rơi quai hàm ra khỏi miệng, nhưng Giai Băng vẫn nhanh chống lấy lại lí trí, bày bộ mặt hêt sức thông cảm diễn nột vở kịch bi thống với mẹ mình. Càng tốt, tên đó ăn no ngủ kĩ càng nhiều, cô càng có lợi. "Chồng à! Cứ tiếp tục phát huy đi nhé" Cô độc ác cảm thán một câu. Một hồi quyết định xem xét nên đi đâu, cô và mẹ chồng đứng trước quầy giường ngủ, tròn mắt nhìn gần một trăm chiếc giường kiểu dang đủ loại, màu sắc đa dạng trước mặt, lòng đồng loạt dấy hết một trần than oán. Mẹ chồng cô nói, muốn vun đắp tình cảm với chông cho thật tốt cần có chiến lược hoàn hảo và vật dụng hỗ trợ thiết yếu. Vật dụng đầu tiên đứng đầu danh sách cũng là vật dụng hỗ trợ đắc lực nhất cho các cặp vợ chồng mới cưới là giường ngủ. Nhưng...để chọn một cái hợp ý mình trong cả đống như thế này...ko phải ai làm cũng được. -Con phải cố công một chút rồi!_Vỗ tay lên vai Giai Băng an ủi, bà mẹ chồng hảo ý nói_Cứ thông thả mà chọn, thời gian còn dài, ko thích thì đổi cái khác, ko cần phải lo lắng đâu con. -Vâng...vì cách mạng...con sẽ cố hết sức!_Giai Băng ngoan ngoãn gật đầu cái rụp, mắt lia đến chiếc giường ngủ màu hồng với với kiểu dáng như giường công chúa thời xưa ở Châu Âu, rất mực thích thú. Cô chấm nó rồi. -Ừ...thế thì mẹ đi mua đồ dùng gia dụng giúp các con_Bà mẹ chồng nhẹ nhàng vuốt tóc cô rồi cười nhẹ, ân cần đề nghị. -Vâng, con cảm ơn!_Giai Băng gật đầu, mắt hết sức say đắm tưởng tượng mình sẽ như thế nào khi nằm trên chiếc giường nhìn đâu cũng thấy thích kia. -Ừ! Một lúc sau, nhanh chống nhận ra điều gì đó, Giai Băng quay phắt người gọi với bà mẹ chồng rồi tỏ vẻ e thẹn, ngượng ngập nói -Mẹ à! Con rất thích màu hồng ạ!_Tiếng "mẹ" trên miệng cô vang lên ngọt xớt đến độ khiến cô tá hỏa nhận ra bản thân mình ngày càng có khuynh hướng nịnh nọt. -Mẹ biết rồi!_Bà mẹ tinh nghịch nháy mắt cười với cô rồi nhanh chống quay đi. Ngay sau khi biết được mẹ chồng của mình đã ko còn "lảng vảng" ở quanh đây, Giai Băng nhanh nhẹn chạy đến chiếc giường công chúa đằng xa, ko kiêng dè ánh mắt khinh bỉ của đám nhân viên trực quầy mà ngả người xuống chiếc đệm êm dịu, lăn qua lăn lại vài vòng như chiếc bánh tráng cuộn kiểm tra độ bền, độ êm và độ đàn hồi của nó. Mà trên chiếc giường này ko chỉ có mỗi độc nhất màu hồng đâu nha, còn có cả hình ảnh phóng đại của các nhân vật hoạt hình disney vô cùng dễ thương nữa cơ, thế nên, nhìn đi nhìn lại cô vẫn có cảm giác như mình đang mua giường cho đứa con gái tương lai hơn là mua cho chính mình-một thiếu nữ trăng tròn sắp gia nhập hội liên hiệp phụ nữ...="= -Thật sảng khoái quá đi! Bà quyết định mua cái này!_Giai Băng ko ngừng cảm thán một tiếng.
Truyện Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em là câu chuyện thuộc thể loại truyện teen hài hước, thú vị và không kém ngọt ngào. Hôn ước chính là sợi dây không chỉ kết nối số mệnh của hai người, hai số phận mà kết nối hai gia đình, hai dòng họ để đưa đến cho hai gia tộc những hòa thuận để có thể chung sống được với ngày đẹp trời, cụ ông 50 tuổi của Hạ gia - người có cấp bậc lẫn địa cao nhất hiện tại của dòng họ - dở chứng đến Hoa Kì giàu có hoa lệ để đi du lịch. Trong một buổi dạo chơi, ông vô tình cứu giúp một cụ bà trốn thoát khỏi hàm nanh nhọn hoắt của con chó dại nào đó trên đường. Vì hoàn cảnh éo le, vì tình đời trắc trở, hai mảnh tim già cỗi dường như đã héo tàn của họ vừa gặp đã rung động mãnh liệt, say đắm trao cho đối phương những tình cảm vượt quá giới hạn của tột nhân duyên của hai cụ già này sẽ diễn biến như thế nào .Liệu hạnh phúc có thực sự dành cho họ hay không . Hãy cùng đọc truyện Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em để biết được rằng tình yêu không phân biệt tuổi tác và những hạnh phúc mà họ mang lại cho nhau như thế nào nhé.
Bầu không khí xung quanh theo âm thanh trầm ổn thần bí của Tử Di mà trở nên ngắt lặng, im ắng, cô đọng. Lớp lớp phân tử khí như dồn nén vào nhau, khiến hơi thở của Giai Băng nặng nề hẳn đi. Cô nhìn khuôn mặt phóng đại của Tử Di, đôi mắt đen láy lên vô vàn tinh quang kia nữa, cơ thể như được kích thích rơi vào trạng thái phòng bị cao độ. Nhìn lướt qua nắm tay run run của Giai Băng, Tử Di bật cười thành tiếng, người ngả về lại chỗ cũ, tư thế hết sức sảng khoái. -Đằng Dạ và Đằng Hy không phải là con ruột của Đằng phu nhân hiện tại, Đằng lão gia không phải con ruột của Đằng lão phu nhân, chồng của Đằng lão phu nhân cũng không phải máu mủ của Đằng mẹ ông ta,..._Tử Di vừa mân mê vành tai mình vừa làm như lơ đãng nói, rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt đang thả rong ở ngoài đường đặt lên người Giai Băng, vẫn nở nụ cười thần bí đầy tự tin_Đây liệu chăng chỉ là sự sắp đặt vô tình của số phận hay là do quy luật muôn thuở không tránh khỏi của Đằng gia? Bám víu theo thông tin của Tử Di mà suy nghĩ, Giai Băng trầm tư một chút, toan trả lời liền bị cô nàng vươn người đưa ngón tay áp vào môi, suỵt khẽ, như ra hiệu cô im lặng. -Đằng gia trước giờ rất được người ngoài hâm mô, cô biết tại sao không? Giai Băng lặng yên lắc đầu dù trong lòng đã mơ hồ tìm được đáp án. -Haha!_Tử Di uống một ngụm cà phê rồi bật cười, tiếng cười trong trẻo nhưng tràn ngập ý giễu cợt không che giấu_Đằng gia đó, ngoài được hâm mộ là gia tộc trung lập hùng mạnh nhất, tiền tài khổng lồ nhất, cách hành xử khiêm tốn nhất, còn có hoà thuận nhất. Giữa mẹ kế và con chồng bọn họ dường như không hề có trở ngại máu mủ, suốt bao đời cũng không có mấy cái hành động ngớ ngẩn như ám hại, tranh đoạt quyền lực. Hừ! Rất lâu trước đó có người hỏi bà mẹ kế Đằng gia tại sao không sinh thêm một đứa con cho gia tộc, giúp họ thoái khỏi tình trạng độc đinh, cô biết bà ta trả lời thế nào không? Rất cao thượng nhé! Gì mà chỉ muốn tập trung nuôi dưỡng, yêu thương chồng con. Gì mà như thể đã đủ để thoả mãn như cầu gia đình của phụ nữ. Thực chất, bà ta chẳng qua chỉ sợ chết mà thôi. -Chuyện này có sự tham gia của kẻ thù bọn họ?_Không thèm để ý đến thái độ kích động của Tử Di, Giai Băng bình tĩnh hỏi, giọng có chút nghèn nghẹn. -Hừ! Kẻ thù có rất nhiều loại, liên quan hay không tự Đằng thiếu phu nhân biết rõ_Tử Di cộc cằn nói. -Thánh thê và chính thê không phải vì vậy mà có chứ? Tử Di tựa hồ có chút kinh ngạc nhìn Giai Băng rồi tức khắc che đậy sự kinh ngạc ấy bằng một nụ cười rạng rỡ, một nụ cười chỉ xuất hiện khi tìm thấy đồng loại của mình. -Đằng thiếu phu nhân, Giai Nhân Kỳ cũng không phải chỉ là cái vỏ rỗng nhỉ?_Tử Di nhấp một ngụm cà phê rồi ném ánh mắt thích thú về phía Giai Băng_Tiếc là, tôi chỉ có thể nói đến đó thôi. Nếu cô muốn biết rõ ràng, tốt nhất nên tự tìm hiểu hoặc hỏi những người trong cuộc. Nhưng, tôi không ngại khuyên cô một câu. Nếu cô không muốn dây dưa vào ân oán này, tốt nhất hãy rời khỏi Đằng gia càng nhanh càng tốt, còn nếu muốn, điều đầu tiên cô cần làm chính là tìm cho mình một thế lực để dựa dẫm. Tính mạng trong chuyện này không đáng một xu đâu.
truyện đồ ngốc tôi là chồng của em