huyet the cua ma ca rong vuong

Huyết Thê Của Ma Cà Rồng Vương - Rose Killer ~ Chương 63 . Medicine for the soul. Inscription over the door of the Library at Thebes. Đăng Nhập Đọc Truyện Huyết Thê Của Ma Cà Rồng Vương Full - Hoàn Thành của tác giả Rose Killer,chương dịch ra nhanh nhất và chất lượng nhất chỉ có duy nhất tại thichdoctruyen.com Huyết Thê Của Ma Cà Rồng Vương - Rose Killer ~ Chương 59 . Love is like a glass door… sometimes you don’t see it, and it smacks you right in your face L2RvYy10cnV5ZW4vcmV1cC1odXlldC10aGUtY3VhLW1hLWNhLXJvbmctdnVvbmcvY2h1b25nLTQyLXR1eWV0LTY2Mzk4MDU3Ni5odG1s. Tùy Chỉnh Các thế giới nhiệm vụ của quyển 1 gồm: 1. Xin chào, giáo thảo đại nhân 2. Chào ngài, thiếu tướng 3. Sủng phi đương đạo 4. Tổng tài hắc đạo 5. Đả đảo nam sủng 6. Thứ nữ trọng sinh 7. Boss biến thái 8. Boss là gian thần 9. Đế vương hắc ám 10. Tu chân Mary Sue 11. Wo Kann Ich Ältere Männer Kennenlernen. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để buổi sớm bình minh cuối hạ đầu thu tại thành phố Strasbourg diễm lệ của nước Pháp, nắng vàng êm dịu trải đều khắp nơi, phủ lấy những ngôi nhà gỗ thơ mộng trên những con vườn của một căn nhà gỗ nằm cạnh bờ sông uốn lượn, có một chàng trai khoảng đôi mươi đang ngồi uống trà. Đôi mắt màu ngọc xanh biển êm dịu của anh khiến nắng vàng cũng phải e thẹn, khóe môi đỏ trên làn da trắng gần như luôn luôn mĩm cười, khuôn mặt đó không khỏi khiến người khác hình dung anh như vị thần Balder trong thần thoại Hy Lạp - vị thần đẹp trai, lương thiện và luôn làm cho thế giới tốt đẹp hơn."Thưa ngài Ceref đáng kính, tôi không nghỉ ngài nên tiếp tục giữ lấy đóa hồng mà ngài nuôi dưỡng cho riêng mình nữa đâu" chàng trai ngồi cạnh đó lên tiếng mỉa mai. Gã mặc quần jean với áo somi trắng, trông gã như một kẻ bất cần đời đang cố tỏ ra phép lấy một ngụm cafe, Ceref đáp lại "Ta chân thành cảm ơn vì sự tận tình của ngươi đấy, Ryder!".Ryder khẽ cười, quả nhiên Ceref vẫn là Ceref, câu trả lời của anh ta nghe có vẻ tế nhị và lịch thiệp vô cùng, tuy nhiên chỉ có những kẻ hiểu anh mới nhận ra ý nghĩa thực sự của nó là "Ngươi không cảm thấy phiền phức khi đi từ Anh sang Pháp chỉ để nói những thứ này sao?"."Dĩ nhiên, tôi chỉ muốn chắc chắn rằng ngài vẫn ổn thôi. Ngài biết đấy, được phục vụ cho ngài chính là vinh hạnh của tôi".Nụ cười vẫn ngự trên môi Ceref, anh không nói gì, chỉ xoay lưng đi vào nhà, để lại Ryder phía sau đang nở nụ cười hài lòng. Gã biết, Ceref sẽ làm dậy thôi nào”.Ceref cất giọng khẽ gọi, giọng nói anh ấm áp như muôn ngàn tia nắng sưởi ấm cõi lòng của bất kì ai, đặc biệt là cái cô bé đang nằm ngủ như chết trên giường đang ngủ như chết, hàng mi dài dù nắng sớm chiếu vào cũng chẳng hề hấn gì, đôi môi đỏ của nhỏ không ngừng nói mớ “Lyn sẽ làm cho anh một cái bánh thật là to, một bánh thật to”.Nhìn người con gái trước mặt, khuôn mặt Ceref lại càng dịu dàng, anh tiến lại, đưa tay chạm vào bờ vai nhỏ nhắn của cô, nhẹ lay “Dậy thôi”.Có vẻ như giọng nói ấm áp nhẹ nhàng kia rất có trọng lực với Lyn, nhỏ nhẹ nhàng mở mắt. Một đôi mắt hai màu- bên trái là màu xanh như những người Tây Âu chính thống, còn bên phải là màu đỏ, trong đôi mắt màu đỏ chứa một cái vòng nhỏ màu tím vẽ nhiều ấn kí phức tạp - đó chính là ấn chú phong ấn năng lực ma cà rồng của Lyn.“Anh …” nhỏ khẽ đưa tay dụi mỗi buổi sáng, Ceref hôn nhẹ lên trán nhỏ, đưa tay lấy miếng gạt được thiết kế để che đi bên mắt phải dị thường kia đeo lên cho nhỏ “Lần sau ta nghĩ em nên đeo bịt mắt kể cả khi đi ngủ, để người khác thấy thì không hay đâu”.Lyn lè lưỡi tinh nghịch “Dù sao cũng đâu ai có khả năng đánh thức em ngoài anh”.“áhhhhhhhhhhhhh”Bỗng dưng như nhớ ra chuyện gì, nhỏ thét toáng lên muốn sập nhà, sau đó ôm lấy gối mếu máo như sắp khóc“Hôm nay là sinh nhật lần thứ 1500 của anh, em đã tự hứa sẽ làm cho anh một cái bánh thật to, vậy mà em lại ngủ quên. Huhu..”.Thấy bảo bối như vậy, Ceref mĩm cười ân cần, vuốt lấy mái tóc vàng tuyệt đẹp luôn thơm tho của nhỏ, anh nói“Lyn không nói anh cũng quên. Đừng có vậy nữa, xem xem, em bao nhiêu tuổi rồi hả?”.Lyn ngẩng cao đầu như muốn được vuốt tóc nhiều hơn “17 ạ”.“Mười bảy?” một cái gõ nhẹ rơi xuống đầu nhỏ “Là 117”.Bị gõ đầu như thế, nhỏ không hề tỏ ra giận dỗi gì, ngược lại tươi cười nhiều hơn, mái tóc vàng tôn lên làn da trắng hồng cùng nụ cười tỏa sáng “Anh cũng biết là em lớn rồi sao? Vậy mà luôn xem em là một đứa con nít. À mà anh nè, hôm nay em có một chuyện quan trọng muốn nói với anh”.Ceref nhẹ nhàng vuốt tóc nhỏ, khuôn mặt của anh hoàn hảo ở mọi góc cạnh khiến người khác phải ngộp thở, đôi môi mỏng đỏ thắm nổi bật trên làn da trắng như men sứ - đặc trưng của vampire, đôi mắt màu ngọc xanh biển êm đềm ngọt ngào luôn dịu dàng triều mến khi nhìn hạnh phúc lao vào lòng Ceref nhõng nhẽo, mặc dù nơi đó luôn lạnh lẽo bởi thân nhiệt của ma cà rồng lạnh như nước đá nhưng nhỏ không quan tâm. Đây là Ceref của nhỏ, là hạnh phúc của nhỏ, là cuộc đời vĩnh hằng của nhỏ. Kể từ 100 năm trước, nhỏ đã trở thành một ma cà rồng bất tử mạnh mẽ, nhưng nhỏ chẳng có tham vọng gì đâu, ước mơ nhỏ bé của nhỏ chỉ có duy nhất một điều thôi ah, đó là mỗi sáng sớm vừa mở mắt ra là đã thấy Ceref dịu dàng của nhỏ ở bên cạnh, mỗi ngày, mỗi sáng đều được anh gọi dậy, được anh hôn lên trán, chỉ có bấy nhiêu thôi là quá đủ Lyn lại không hề biết rằng, bao nhiêu đó đối với Ceref vẫn luôn luôn là không nụ cười xinh đẹp tuyệt trần của nhỏ, trái tim Ceref đau quặng, nhưng anh tuyệt đối không cho phép bản thân mình yếu đuối. Để có thể khôi phục lại quyền lực, ngồi lên ngôi vua của ma rồng, trở thành Amory đại đế, anh không thể không sử đụng đến Lyn. Phải, mục đích anh cứu Lyn năm đó chính là để Lyn trở thành quân tốt của mình, trở thành đóa hồng chết chóc dẫn anh đến ngôi cao quyền tay anh run run ôm lấy nhỏ rồi lại siết thật chặt như thể đó là cái ôm cuối cùng của hai người. Anh biết, anh phải làm Lyn tổn thương, thậm chí đẩy nhỏ vĩnh viễn rời xa anh, nhưng chỉ cần có thể đoạt lại ngôi vua, dù Lyn có chết anh cũng không hối giờ đã đến thời điểm đó.“Anh cũng có chuyện muốn nói với Lyn” Ceref buông nhỏ ra, bởi vì cứ để cho nhỏ ôm thế này, anh sợ mình không cầm được lòng mà tự tay phá bỏ kế hoạch đã chuẩn bị suốt gần 1000 năm ngơ ngác nhìn anh, tia hạnh phúc trong lòng nhỏ tắt ngũm, một cảm giác bất an bỗng dưng ập đến. Nhỏ đã sống chung một mái nhà với Ceref suốt 30 năm dưới vai em gái của Ceref, nhỏ rất hiểu Ceref, ánh mắt luôn dịu dàng kia chưa từng nghiêm túc đến không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng có một dự cảm không lành, rằng... nhỏ sẽ phải rời xa Ceref. Vì thế nhỏ cố mĩm cười nhìn anh, rồi nhảy xuống giường"Nếu làm em buồn thì... anh đừng nói nhé" rồi bỏ chạy thật nhanh với hi vọng không bị Ceref bắt chỉ chạy được một đoạn thì trong một cái nháy mắt nhỏ đã bị Ceref bắt lại, cánh cửa phòng và cửa sổ khép chặt. Ceref giữ tay nhỏ rất chặt, áp nhỏ vào tường"Em không thể trốn tránh được đâu Clionadh" đó chính là lần đầu tiên Ceref gọi thẳng tên của Lyn. Cái cách gọi lạ lẫm đó làm trái tim Lyn như thắt nuốt nước mắt vào trong, Lyn nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ nói "Em... không muốn rời xa anh... Ceref"Nghe câu nói này từ người con gái mình yêu, ai có thể kìm lại được sự hạnh phúc đó. Nhưng trong trường hợp này, câu nói đó như một con dao đâm vào tâm can buông Lyn ra, tuy nhiên ngay lập tức, anh lại biến ra một đống dây trói Lyn lại, cố định nhỏ trên vách tường."Có phải em đã từng thắc mắc, tại sao một dòng thuần như ta lại ở thế giới con người đúng không? Có phải em vẫn luôn thắc mắc rằng tại sao ta buộc em là một ma cà rồng mà phải học kĩ năng của một thợ săn đúng không? Bây giờ ta sẽ nói cho em biết".Lyn ra sức dãy dụa trên tường nhưng vô ích, Ceref là một ma cà rồng mạnh, phá giải pháp thuật của anh là chuyện không tưởng, huống gì năng lực ma cà rồng của nhỏ đang bị phong ấn. Nhỏ muốn nói nhưng lập tức bị một sợi dây trói khác từ dưới đất trồi lên bịt miệng lại."Lyn, tên đầy đủ của ta là Ceref Demon Amory".Lập tức những động tác giãy giụa của nhỏ đứng khựng mở to tròn mắt kinh ngạc đến mức những âm thanh khe khẽ do không nói được kia đứng khựng ở cổ họng. Nhỏ không nghe nhầm chứ? Amory? Nhỏ biết dòng tộc này, mà không chỉ nhỏ, mà mọi ma cà rồng trên thế giới này đều – dòng dõi hoàng gia chính thống Demon Amory hay người ta còn gọi là Amory đại đế, vị vua đang trị vì vương quốc ma cà rồng. Gia tộc chính thống này hiện chỉ có bốn thành viên, nếu xét ở độ tuổi của Ceref thì chắc chắn chỉ có thể là một phản bội đã bị gạch tên ra khỏi dòng thuần hoàng gia, trục xuất khỏi xứ sở vampire – vương tước Ceref Demon Amory, anh ruột của Leus Demon gian lặng thinh đến mức có thể nghe được tiếng xột xoạt của những sợi dây trói. Khuôn mặt Ceref vẫn mang một nét đẹp dịu dàng triều mến nhưng trong ánh mắt kia lại chứa một sự băng lãnh cay nghiệt.“Chỉ vì mẹ ta không phải hoàng hậu chính thống mà ông ta đã tước đi quyền thừa kế của ta. Amory đại đế II thống trị thế giới vampire là của ta chứ không phải của thằng nhóc em trai ta… em hiểu không? Clionadh? Bây giờ đã đến thời điểm đó, ta sẽ cướp lại những gì vốn thuộc về mình”.Nói rồi Ceref ngửa cổ bật cười, anh tiến lại, đưa tay vuốt lấy bờ má của Lyn, đồng thời đôi môi mỏng lướt qua chiếc cổ nhỏ bé của nhỏ“Em cũng biết mình sở hữu dòng máu thế nào mà Clionadh, thậm chí ta – kẻ có sức mạnh sánh ngang với vua ma cà rồng cũng chưa một lần dám bén mãng đến máu của em. Bởi thế … kế hoạch của ta, em chính là chủ chốt”.Lyn run sợ nhìn người con trai trước mặt. Đó có phải là Ceref vẫn hằng luôn dịu dàng với nhỏ không? Một ma cà rồng chẳng bao giờ hút máu con người, một ma cà rồng vô cùng dịu dàng khiến cho hầu nữ của nhà cũng phải phát cuồng. Vậy tại sao?Cái gì mà Amory đại đế, cái gì mà giành lại quyền lực. Nhỏ không hiểu cũng không muốn hiểu. Làm ơn đi mà, nói rằng anh đang đùa với nhỏ ra sức lắc đầu, những tiếng “ưm … ưm” yếu ớt phát ra từ nhỏ.“Em còn không muốn hiểu sao? Lyn, ta nuôi dạy em, huấn luyện em, chỉ để em giúp ta mà thôi, hay nói cho dễ hiểu … từ đầu đến cuối, em chỉ là một con cờ của ta… không hơn”.Lyn nhớ có một lần mình sơ ý bị trúng đạn bạc – thứ có thể giết chết ma cà rồng, nhỏ nhớ nhỏ đã đau đớn như thế nào, nhưng cảm giác đau đó hoàn toàn không bằng một góc của cảm giác bây thân Lyn lạnh ngắt, tai nhỏ ù đi, mắt trái bị tuyến lệ làm cho nhạt nhòa Rắc!Nhiệt độ trong phòng giảm đột ngột, những âm thanh rắc rắc cứ thế vang lên, hơi lạnh không biết từ đâu xông lên rồi chỉ vài giây sâu, đồ vật trong phòng bắt đầu đóng sợi dây trói của Ceref theo đó cũng bị đóng băng rồi nhanh chóng vỡ tan ra, Lyn đặt bàn chân trần lên sàn nhà băng giá, tay siết chặt mép váy “Em … là một quân cờ của anh sao?”.Ceref nhất thời cau mày “Đúng là em đang mạnh lên từng ngày, đến cả dây trói của ta em cũng …”.“Trả lời em đi” Lyn thét lên, trong phòng gió tuyết bắt đầu nổi lên, nơi bàn tay nhỏ phất qua băng đóng lại dày đặc.“Phải” chỉ một chữ ngắn gọn từ miệng Ceref, Lyn như chết Rắc!Tách! Tách!Băng vỡ ra, rồi tan biến dần trong không khí, một chiếc cầu vòng đẹp rực rỡ xuất hiện chắn giữa hai người “Jupiter Demon Amory, đệ nhất hoàng tử của Vampire’s World - cháu trai của ta, vừa sinh ra đã được tiên tri sẽ trở thành ma cà rồng mạnh nhất thế giới, hãy dùng máu của em … để giết hắn”..Lyn, ta xin lỗi, nhưng ta xin thề với em, đợi sau khi ta lấy lại được quyền lực, trở thành đế vương của ma cà rồng, ta sẽ mang em trở về bên ta, trở thành vương hậu của ta, bên ta mãi mãi. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để các bộ phim truyền hình hay tiểu thuyết huyền bí, đều nói ma cà rồng luôn áp đảo con người với khả năng vật lí siêu phàm của họ. Nhưng thực tế mà nói, với kĩ thuật khoa học đạt đến đỉnh điểm như ngày này. Vampire dường như chỉ có thể áp đảo con người về nhan sắc. Bởi từ thực tế cho thấy, chỉ cần hai thợ săn xếp loại khá là có đủ trình độ hạ một vampire cấp C trở học đã phát minh ra những bộ trang phục có thể giúp người mặc chịu được những cú đấm mang theo lực khủng khiếp từ vampire, họ cũng đã phát minh những thiết bị giúp con người bắt kịp tốc độ vampire. Tuy nhiên, với những thứ trên, đó chỉ là một thợ săn xếp loại KHÁ. Nếu muốn thăng cấp lên thợ săn GIỎI, họ sẽ phải trả một cái giá khá học đã chế tạo ra một thứ Dung Dịch được đặc chế từ máu vampire, có thể khiến một con người bình thường có được sức mạnh vật lí sánh ngang với vampire nhưng không làm mất đi bản chất con người của họ. Nghĩa là người đó vẫn sinh hoạt ăn uống như một con người bình thường. Dĩ nhiên, bất cứ thứ gì cũng có cái giá của nó, những thợ săn loại [giỏi] chấp nhận tiêm thứ chất đó vào người, chắc chắn không thể sống qua 35 giới ngoài kia, chỉ có những người thuộc tổ chức thợ săn mới biết đến sự tồn tại của siết chặt tay, thực sự khá lắm, nhỏ cũng muốn thử xem rốt cục là tên thợ săn ăn gan trời nào mà có bản lĩnh kéo đến tận đây để bất người. Lao đến đánh ngất Emi, Lin bế cô đặt ngay ngắn ở một chỗ khuất người. Nhìn sơ lượt qua một lần, Lin nhanh chóng biết được loại thuốc mà Emi uống phải là thứ hỗn hợp không mùi không vị, mà tác dụng của nó cũng giống như tiếng đàn của người cá hôm nọ, vampire cấp thấp uống vào sẽ bị điều khiển như thể mộng tấm gạt ra, dùng con mắt vampire phóng tầm nhìn ra xa, thấp thoáng hơn một tá vampire đang đi theo hướng Nam học viện. Lin chau mày, nhỏ lập tức lao vun vút về phòng là một đêm mệt nhọc khép mắt lại, tập trung tinh thần, hai ngón tay đặt lên mắt trái, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhỏ mở mắt ra, một nửa ấn kí phức tạp đã hoàn toàn biến mất, khiến con mắt lại trở nên yêu dị hơn. Hóa ra một lớp áo choàng, mặt nạ màu đen hoàn toàn từ băng, đôi mắt Lin có chút sắc dưới gầm giường, Lin lôi lên một thanh kiếm ngắn chỉ bằng ngón tay trỏ, nhéc vào trong áo, nhỏ phát áo choàng lao ra khỏi màn phần ma lực chảy đậm đặc trong người, nó đủ bảo vệ Lin khỏi cái lạnh của thế giới vampire, dĩ nhiên tốc độ của nhỏ cũng nhanh hơn bình thường gấp mấy biết nhỏ đang đi khỏi kết giới của trường, điều này có nghĩa là nếu ra ngoài đó có xảy ra chuyện gì, chắc chắn kêu không ai rừng phía Nam - một khu rừng lá kim rộng tán lá chằn chịt nhau dưới màn đêm vĩnh cửu như rũ héo đi không một chút sự sống, tiếng quạ kêu "quác quác", tiếng những chú chim kêu thảm vang vọng đâu đây, tiếng gầm rú của những dị loài chưa một con người nào biết đến, văng vẳng đâu đấy tiếng nước chảy lên đá, róc rách róc thực sự không biết nên nói đây là một khung cảnh sống động hay chết chốc lượt những học viên bị trúng thuốc đều bị Lin ném một viên sỏi vào gáy mà ngất, dĩ nhiên viên sỏi đó được ném đi với một tốc độ kinh hồn, nếu đem ném vào mặt đất, chắc chắn sẽ tạo một cái hố như nơi đó vừa bị ném một quả bom cỡ dần những vampire bị "mộng du" đều nằm "ngủ" yên trên mặt đỡ kẻ khác là một điều tốt, nhưng dù biết quá sức đối với mình mà vẫn đâm đầu vào giúp mặc dù đối tượng được giúp chẳng thân thiết gì với bản thân thì quả thật kẻ đó có chút ngu chất của Lin không xấu, nhưng nhỏ không tốt đến nỗi lo chuyện bao đồng trong tình cảnh bản thân có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào. Nhưng đối với chuyện thợ săn, nhỏ không thể không nhúng tay vào. Bởi nó có ảnh hưởng đến sự kiện kì quặc cứ thế liên tiếp xảy ra, chứng tỏ trong trường có nội gián, nếu chuyện thợ săn bị làm lớn lên, nhà trường chắc chắn sẽ nâng cao mức cảnh giác, thậm chí là lục soát từng học viên để đảm bảo an toàn cho mọi đối tượng hàng đầu nằm trong danh sách tình nghi không ai chính là Lin đây. Căn bản mà nói, việc một con người uống máu vampire dòng thuần rồi trở thành vampire như nhỏ thực sự là chuyện khó tưởng, lại còn thêm nhỏ có thể chi phối băng, mặc dù trong mắt mọi vampire khả năng sử dụng băng đó rất yếu nhưng cũng đã là một kì tích của tạo hóa rồi, bởi xác suất thành công là cực kì hiếm. Chính vì đó, rất nhiều trưởng bối vampire đã nghi ngờ nhỏ là một “vũ khí sinh học” của con người. Nếu không phải nhỏ được nhà Amory giới thiệu đến, chắc chắn không dễ dàng gì lọt vào trường vì lí lẽ đó, Lin buộc phải dẹp yên chuyện xoạt!Một âm thanh như có con vật nhỏ nhắn nào đó đang lướt trên lá khô tiến tới, mặc dù tần số âm thanh nhỏ đến mức động vật cũng chưa chắc có thể nghe được, nhưng với Lin hiện tại, nhỏ hoàn toàn có thể nghe thấy. Lập tức, một mãng băng mỏng lao vụt đến xuyên ngang đầu con rắn, máu xịt ra văng trên những chiếc lá khô nằm dưới nhìn con rắn, dĩ nhiên nó không phải rắn thường, cơ thể nó chỉ bằng ngón tay út của nhỏ, nhưng bên trong đó là những chất độc có thể nguy hại đến vampire. Chính xác đó là một “tác phẩm sinh học”.Vút!!!Lại một đợt tấn công nữa, lần này là một … viên đạn nhanh chóng lách người né viên đạn, đôi chân nhỏ đáp xuống một cành cây to, đưa mắt nhìn xuống những kẻ đang đứng dưới chúng đều đeo mặt nạ che mất nửa mặt trên và mũi, dĩ nhiên nó không chỉ có duy nhất một công dụng là ẩn mặt, mà còn để nhìn thấy trong bóng tối và chống độc. Áo choàng đen phủ lấy toàn thân, có thể nói, từ đầu đến chân, chỉ thấy được đôi môi đỏ của nhóm ba người đang đứng trước mặt nhìn lên Lin, Lin không thể nhìn thấy mắt họ, nhưng có thể thấy được nụ cười mỉa mai khinh bỉ trên môi họ.“Ta có lời khen khi ngươi đến được tới đây, nhưng ta chắn chắn ngươi sẽ phải dừng lại ở đây thôi, đồ quái vật ạ!” mọt giọng nói vang lên, dưới tác dụng của máy thay đổi chất giọng, Lin chẳng thể hình dung ra giọng nói đó là nam hay nữ, nhưng nhìn dáng hình có vẻ thấp hơn hai người còn lại, có lẽ là một cô tiếp theo đưa mắt đánh giá Lin một cách tỉ mỉ, giọng có vẻ cân nhắc “Kẻ đó chắc chắn là quý tộc, chúng ta nên cẩn thận”.Cô gái nhếch môi khinh bỉ, đưa mắt nhìn sang chàng trai chính giữa nãy giờ vẫn đứng im nhìn vào một góc nào đó, nói “Lo gì chứ? Anh Sliver đang ở đây, mọi vampire sẽ phải chết dưới tay anh”.Chàng trai kia quay qua nhìn người ở giữa, rồi sau đó trong tay anh ta xuất hiện một cái máy gì đó giống máy nghe nhạc, anh ta bấm bấm vài cái, lập tức những vampire bị “mộng du” lúc nãy quay về lẽ họ thực sự muốn chộp lấy “con cá lớn” là nhỏ đây vẫn im lặng nghe đoạn đối thoại của họ, đôi mắt nhỏ nhìn vào chàng trai đang đứng giữa. Từ lúc đến đây, nhỏ đã cảm thấy hắn ta không phải hạng “xoàng” rồi, bây giờ thì có lẽ nhỏ đã chắn chắn được điều sao? Nhỏ chưa từng nghe qua Code này trong giới thợ gái đó vẫn là người hung hăng lên trước, cô ta đang tính lao đến nhỏ thì bị chàng trai chính giữa đó đưa tay ngăn lại. Cô ta tròn mắt “Anh Sliver?”.Lúc này, chàng trai đó mới lên tiếng, giọng nói không đến nỗi trầm nhưng tuyệt đối lạnh lẽo “Em không phải đối thủ của hắn”.Ba giọng nói với ba thiết bị thay đổi đính ở cổ, Lin hoàn toàn không thể nhận ra được ai là như cô gái nghĩ rằng người mang Code Sliver khinh mình, cô có vẻ tức giận, song lại không dám làm trái ý Code Sliver, cô cố ép cảm giác hiếu chiến xuống, và kết quả chắc là không thành công. Bởi tiếp đó, một tràn súng mang theo những viên đạn bạc hướng về phía Lin mà săn một khi đã giăng bẫy ở đây, điều này cũng có nghĩa khu vực này cũng đã được lập kết giới, nên dù có bom nổ ở đây hay mùi mái thơm tho trong gió thì bên trường Vampire Knight cũng chẳng nghe được, bất chấp là vampire có giác quan cực gái kia tự kiêu cũng phải thôi, vì năng lực của cô ta không hề tầm thường. Mỗi một viên cô ta bắn ra đều không hề phung phí, luôn luôn trúng mục đạn cấp B2. Lực sát thương tương đối lớn. Vampire cấp D ăn một viên cũng khó có thể đứng dậy mà, vẫn chưa thể làm gì được tấm khiên băng xuất hiện chắn trước Lin, toàn bộ những viên đạn từ phía cô gái kia đều bị gim vào đó. Còn nhỏ thì chỉ đứng im đưa mắt nhìn vào chàng trai chính giữa, trong đêm tối tảng băng đen chắn trước mặt nhỏ lung linh huyền có chút căng thẳng, cô gái này đã mạnh đến thế, không biết chàng trai kia còn mạnh đến cỡ băng theo sự điều khiển của Lin mà biến mất, những viên đạn gim trên đó mất điểm tựa rơi xuống lên lăn lốc trên mặt không sợ mà sử dụng băng là bởi chẳng ai có thể tin được Clionadh lớp C lại có thể có khả năng điều khiển băng mạnh tới mức này. Hơn nữa, nhỏ đã sử dụng chút thủ thuật độn chiều cao lên rồi mà, nên chẳng ai có thể biết đây là một cô gái gái trợn trọn mắt, cô ta kinh hãi đến mức tưởng như sắp đánh rớt khẩu súng trên tay mình, trong vô thức cô lùi lại phía sau Code Sliver.“Hắn ta … còn hơn cả… quý tộc” chàng trai kia nói, giọng anh ta có chút run run “Không thể nào, lẽ nào hắn là….”.Code Sliver đưa mắt về phía Lin, dường như rất cẩn thận đánh giá “Zebric!”.Bấy giờ Lin cũng lên tiếng, giọng nói hoàn toàn là giọng của Zebric năm xưa, chất giọng ma mị như một cơn gió đêm khuya thủ thỉ vào tai người tình, hỏi lại “Phải không?”.“Dù ngươi là ai, hôm nay ta sẽ không để ngươi thoát” lại là cô gái lúc nãy, lần này cô ta liều mạng hơn lao đến, súng vừa được nạp thêm vào loại đạn B1 nên sức tấn công mạnh hơn, nhưng cũng chính vì thế mà cô ta không thể kiểm soát được lực giật lùi của súng khiến đường đạn bị hụt rất không phải kiểu vampire thích trêu đùa con người, hơn nữa nhỏ cũng không có dự định giết họ, nên Lin lại tiếp tục hóa ra một tấm khiên băng chắn trước âm thanh lớn vang lên khiến lỗ tai Lin nhức nhối, lập tức theo bản năng cảm nhận thấy sự nguy hiểm, một loạt những tấm khiến băng xuất hiện chắn trước Lin. Nhưng lại không thể chắn được viên đạn có sức công phá kinh khủng hai thứ kim loại va vào nhau “két két” lạnh người, dù chỉ trong tích tắc nhưng âm thanh đó vô cùng đáng sợ, như thể đó là sự chạm trán của thiên thần và ác quỷ - hai thế lực vĩnh viễn đối lập nhau nhìn lên những tấm khiên băng đều bị viên đạn xuyên vỡ, nhìn vào thanh kiếm trên tay mà nhỏ vừa dùng để đỡ viên đạn, lại nhìn một dấu trượt chân nhỏ trên nền xác là trong lúc viên đạn lao đến với tốc độ kinh khủng đó, Lin đã sử dụng thanh kiếm của mình để đỡ nó, kết quả lực đạn tác dụng vào kiếm khiến nhỏ bị đẩy lùi về sau một chút. Một vampire có sức mạnh thể chất cực kì mạnh mà còn bị một viên đạn đẩy lùi về phía sau, chứng tỏ viên đạn đó không hề tầm thường, nếu không phải những tấm khiên băng làm giảm đi vận tốc của nó trước đó, thì nhỏ chắc chắn không dám nói điều gì sẽ xảy đạn trước lúc bay khỏi thanh khiến đã bị Lin cứa đôi, hai nữa mãnh đạn bay về hai hướng khác nhau, mỗi hướng đều có cây cối cảm giác khó nhằn xuất hiện trong đầu Lin. Dẫu nhỏ đã biết thợ săn trà trộn vào trường không phải hạng vừa, nhưng nhỏ chưa từng nghĩ đến đích thân kẻ đó giá khuôn mặt trên chìm vào bóng của chiếc mũ choàng, vạt áo đen bay phất phơ trong gió, cây súng màu bạc với những đường nét chạm trỗ tinh xảo lóe sáng trong đêm đen, họng súng lạnh lùng hướng thẳng về phía chính là thợ săn mạnh nhất trong tất cả những thợ săn mạnh nhất – vua thợ săn – Code Silver một vampire cấp C, hoặc thậm chí là cấp quý tộc nào có thể sống xót sau khi bị viên đạn đó trực tiếp tổn thương. Nó mạnh đến mức chỉ cần 1 viên duy nhất có kích thước như đạn súng lục thông thường là đủ tạo một lỗ thủng bằng cái chén rồi. Năm đó Lin đã bị trúng một viên, ngực phải của nhỏ lúc đó có thể nói rằng đút cả cánh tay vào chọt qua chọt lại cũng dư sức. Nếu không phải có máu của Ceref và giải phóng 100% sức mạnh Zebric để phục hồi, có lẽ Lin giờ này đã trở thành chất dinh dưỡng nuôi đất năm đó đã bắn nhỏ, chính là người phụ nữ thuộc gia tộc Yatogami – một gia tộc thợ săn lừng lẫy ở Nhật Bản có gốc gác từ một vampire dòng thuần. Nếu Lin không nhầm, thì đây chắc chắn là con trai của người phụ nữ đã bị Ceref giết chết năm như thông tin gia phả gia tộc Yatogami, thì ông cố mấy đời trước của Code Silver Lord chính là một vampire dòng thuần. Ông ta yêu say đắm và kết hôn cùng một phụ nữ loài người, sau đó sinh ra hai đứa con. Nhưng vì lí do nào đó, ông ta lại giết chết bà ấy, sau đó vì quá oán hận cha mình, hai đứa con mặc dù mang trong mình một nửa dòng máu là vampire, nhưng vẫn kiên quyết lập lời thề sẽ giết sạch mọi vampire. Tất nhiên sau đó họ kết hôn với con người và những đứa con sinh ra bị thoái hóa Silver Lord chính là người thừa kế thứ đời thứ 5 của gia tộc này. Điều này cũng có nghĩa, trong cơ thể hắn ta, 1/5 dòng máu vampire đang cuộn đưa mắt nhìn thanh kiếm “Có lẽ đây là vật chất với độ cứng cực cao tồn tại trong khối thiên thạch rơi xuống trái đất hơn 500 năm trước…một đối thủ xứng tầm”.Lin có chút xuýt xoa khen ngợi, đúng là vậy thật, thanh kiếm này là do Ceref tặng nhỏ, trên đời này e là không thứ gì có thể làm nó gẫy đôi được. Silver Lord lao đến Lin với tốc độ nhanh như vampire quý tộc, những viên đạn cứ thế nhắm Lin hướng tới khiến nhỏ thực sự gặp khó khăn. Phải biết một điều, thợ săn dù đạt loại giỏi cũng không thể sử dụng được khẩu súng của gia tộc Yatogami, bởi khẩu súng này đòi hỏi một thể chất và sự tính toán kinh khủng, đến một vampire cấp C cũng chưa chắc có thể chế ngự được độ giật lùi có khả năng làm bay mất cánh tay cầm súng của kẻ sử dụng. Từ đó có thể kết luận thể chất của Code Silver Lord khủng khiếp tới mức thân ảnh di chuyển nhanh đến mức nhạt nhòa trong đêm, tựa như ai đó cầm hai tia laze xẹt qua nhau, kẻ ngoài cuộc nhìn vào không biết ai là ai. Thỉnh thoảng tiếng kim loại chạm nhau vang lên ken két khiến ai nấy đều rùng mình. Cảnh đêm im lìm như thể bị sức mạnh của hai kẻ đang đánh tay đôi với nhau hù dọa. Trên cao bầu trời vẫn tối, trong rừng không có gió thổi nhưng lá cây vẫn bay tả người nhảy về hai phía, Code Silver Lord đứng trên một thân cây đã bị chẻ làm đôi, tay siết chặt khẩu súng nhìn Lin. Năm xưa hắn từng giao chiến với Zebric vài lần, Zebric thực sự xứng đáng với cái danh “chúa tể băng của dòng tộc Glacie”, nếu không phải năm đó Zebric bị con trai cả nhà Kentaurus “chơi xỏ” sau lưng, hắn chắc chắn dù có khả năng phân thân cũng không có cửa thắng được Zebric. Nhưng kẻ đang đứng trước mặt hắn đây, nếu nói KHÔNG phải Zebric thì lại chẳng thể lí giải được nguồn ma lực mạnh mẽ đó, nếu nói LÀ Zebric thì lại không giống, phong cách nhàn nhã bỡn cợt đối thủ của Zebric năm xưa không có, ma lực tuy mạnh nhưng vẫn không bằng Zebric thực sự. Hơn nữa, một điều khó có thể lí giải ở đây, chính là những chiêu thức độc quyền của thợ săn, hắn đều có thể đơn giản hóa giải như thể những thế tấn công lẫn phòng thủ này hắn đều nằm dù thế nào đi nữa, hắn cũng phải bắt được kẻ này để tìm ra Zebric, năm xưa Zebric chính là được Ceref cứu đi, nếu bắt được Zebric hoặc những người có liên can, chắc chắn hắn có thể tìm ra tung tích và một kẻ đồng bọn của hắn ta đã giết mẹ của hắn, bao nhiêu năm hắn không ngừng luyện tập cũng chỉ để giết chết Ceref và kẻ một điều nữa, chính là thanh kiếm trên tay của kẻ ẩn danh kia. Khoảng 500 năm trước, thiên thạch va vào trái đất mang theo một vật chất cực kì cứng rơi xuống đất, vật chất này đến này trên toàn thế giới chỉ có vài kẻ biết đến, mà bởi vì nó rơi cách Vampire’s World rất xa, nên gần như không một vampire nào sở hữu được nó, trừ Ceref - vampire bị trục xuất khỏi thế giới vampire lúc đó đang ở thế giới con người. Từ đó có thể thấy, kẻ cầm thanh kiếm được đúc từ thứ vật chất ngoài vũ trụ kia chắc chắn có quan hệ gì đó với tên Ceref vừa xuất hiện trong đầu, hình ảnh bộ xương trắng khô khốc lại hiện lên trong tâm trí hắn, hòa cùng một nỗi hận thù ăn tới tận xương tủy vây lấy hắn. Hắn thề, dù có xuống địa ngục, cũng phải lôi hai kẻ đã giết mẹ hắn nhận luồng sát khí vây quanh Code Silver, Lin không khỏi siết chặt chuôi kiếm, có lẽ anh ta đã biết được nhỏ có dính dáng đến Ceref. Suy cho cùng anh ta cũng là vua thợ săn, thông tin nhiều cũng là chuyện đương một tràn xả súng vang lên, lần này tốc độ nhả đạn lại nhanh hơn, viên đạn mang theo lực sát thương kinh khủng lao đến Lin, nếu không có thanh kiếm trên tay, nhỏ e rằng muốn giữ mạng phải giải phóng 100% sức mạnh trong không ngừng bay về Lin, nhỏ vừa né, vừa lấy thanh kiếm chém, lại kết hợp điều khiển những tảng băng lao đến phía Code Silver Lord. Mặc dù hắn buộc phải tập trung né băng nhưng đường đạn lại chẳng hụt lấy một mm. Đúng là thợ săn hàng đầu có lát sau, một người một vampire đó đã có biểu hiện suy kiệt thấy rõ, ai nấy đều đứng về hai phía, hơi thở trắng xóa bay lên rồi bị màn đêm đen nuốt Silver dường như cũng chẳng có ý định buông tha, anh ta hít một hơi, hỏi một câu khiến Lin giật mình “Ceref … ở đâu?”.Lin không trả lời. Bởi nhỏ biết, anh ta muốn tìm Ceref để báo thù, và dĩ nhiên cũng có nhỏ trong đó nữa. Lin không nói, không phải vì nhỏ lo lắng cho Ceref, bởi căn bản anh ta không cần phải lo lắng, mà là nhỏ e sợ một cuộc chiến sẽ xảy ra ở thế giới con người mà thôi. Nếu Code Silver muốn dùng số đông để bắt Ceref, một cuộc chiến đẫm máu sẽ xảy ra, mà dĩ nhiên tỉ lệ Ceref thua là con số cực kì hi hữu. Còn nếu hắn muốn 1chọi 1 với Ceref thì cho Lin xin, dù là vua thợ săn, dù là mang trong mình 1/5 dòng máu thuần chủng, thì cũng chẳng thể đánh bại được Ceref có sức mạnh sánh ngang Amory đại đế cần Code Silver Lord sống, để giữ cân bằng trật tự giữa thế giới vampire và con người.“Rốt cục ngươi là ai? Ngươi có mục đích gì?” lại một đợt tấn công ập lách người né viên đạn, một trụ băng dưới đất trồi lên, hai người đứng trên trụ băng đó, đầu kiếm của Lin áp vào cổ hắn, mà cây súng bạc cũng yên vị đặt gần trán nhìn hắn, một hơi thở dài khuếch tán trong không khí, giọng nói vang lên từ từ “Ta là ai không quan trọng. Ta đến đây chỉ muốn hai thế giới này được bình yên mà thôi”.Cò súng đã được bóp gần một nữa, giọng nói ấy dường như rất mất bình tĩnh “Sứ giả hòa bình sao? Đừng có nói những lời kinh tởm đó” anh ta gần như gào lên “Con người và Vampire mãi mãi không thể cùng một thế giới”.Chính lúc tưởng chừng như cò súng bị bóp đến sát vách, thì một khối băng to lao đến khiến cả hai không lường trước, theo bản năng đều nhảy ra hai phía. Lin đứng trên một khối băng vừa được nhỏ hóa ra, một linh cảm không lành ập khu vực trong rừng hoàn toàn bị san bằng, ánh trăng chiếu rọi trên cả một chốn hoang tàn, một trụ băng sừng sững ở trung tâm, trên trụ cao, thân ảnh thiếu niên tắm ngập trong ánh sáng huyền ảo. Lưng đưa về mặt trăng to, tròng mắt bình thường thanh khiết như băng giờ lại hóa một sắc đỏ rực tựa máu vì quá lạnh mà chuyển sang trạng thái rắn, khuôn mặt của cậu nhóc chưa trưởng thành dưới sắc trời mờ ảo tuyệt phần hoàn nhìn về phía kẻ cầm thanh kiếm, giọng cậu run run “Lin… không phải….”. Lin không mạnh đến thế, cũng không cao đến thế, cũng không toát ra uy quyền của kẻ mạnh như thế, vậy thì người đó … vừa nghỉ đến đây, tim cậu thắt lại, trụ băng phía sau tan biến, Zebra lao đến Lin với tốc độ tia chớp, đồng thời xung quanh những tảng băng đồng loạt xuất hiện vây lấy không cho nhỏ về mức độ nghiêm trọng, thì việc rơi vào tay Zebra và việc vào tay thợ săn là ngang nhau. Một bên là đem nhỏ đi thí nghiệm mổ xẻ nhầm mục đích phát triển công nghệ phòng chống Vampire, một bên là đem thân xác nhỏ tách ra ngàn mảnh nhằm mục đích đem hài cốt của Zebric về. Xét về bên nào, nhỏ đều toi mạng như chặc lưỡi, thanh kiếm trong tay siết chặt, lực tay cùng ma lực dồn vào kiếm, trong nháy mắt thanh kiếm chém nát mãnh băng, bàn tay Zebra chỉ cách Lin vài cm lập tức buông xuôi hụt hẫng không thể nắm lấy thân ảnh Silver lẫn Zebra, cả hai trong lòng đều tràn đầy quyết tâm bắt lấy kẻ ẩn danh kia, chỉ khác một chút, Zebra có động lực là tình yêu thương tha thiết với anh trai, còn Code Silver là mối hận thù giết mẹ. Suy cho cùng, đó chính là hai động thức mạnh nhất thúc đẩy họ vượt qua giới hạn của bản trận “kiềng ba chân” diễn ra vô cùng căng thẳng, bất kì ai trong ba kẻ đều phải tập trung vào “hai tay” còn lại. Nhưng mệt mỏi nhất vẫn là Lin, nhỏ không những tập trung thoát khỏi những tảng băng rơi như mưa của Zebra còn phải né những viên đạn bắn liên thanh của Code Silver Lord, thậm chí muốn mở một lối “đánh bài chuồn” cũng không tức lên đến giới hạn, Lin buộc miệng nghiến răng “Rốt cục hai ngươi muốn gì đây?”.“Ngươi”. Cả Zebra và Code Silver Lord đều đồng thanh trả lời dù không ai hẹn ai khiến Lin dở khóc dở cười. Nhỏ cũng đắt giá lắm vẫn tiếp tục tạo băng vây lấy Lin, có lẽ sợ gây tổn thương đến đầu mối cuối cùng này, cậu không dám ra tay mạnh “Anh trai ta ở đâu?”.Bên cạnh, Code Silver hướng họng súng về phía Lin, gằn lên từng chữ “Ceref ở đâu?”.Lin siết chặt tay, 1 chọi 2, nhỏ hoàn toàn không có lợi thế, cứ dùng sức đánh thế này chắc chắn nhỏ khó thoát, nếu thế, đã không dùng sức thì đành dùng trí khi Lin còn chưa kịp suy nghĩ phải làm thế nào, thì một âm thanh “Đoằng!!” từ bên phải lao đến, tốc độ có lẽ chỉ thua mỗi viên đạn của Code Silver một chút, Lin lúc này đang tập trung suy nghĩ nhiều vấn đề cùng một lúc, lại còn phải né đòn tấn công, thế nên đòn đánh lén này khiến nhỏ không kịp trở tay, cơ thể chỉ kịp phản xạ hóa ra băng chắn bên phải. Nhưng loại đạn này to gấp mấy lần đạn súng lục lại bắn theo số lượng lớn, kết quả nó thừa sức xuyên qua lớp băng mỏng mà Lin chỉ vừa kịp tạo nghiêng người né tránh nhưng chỉ làm nó không bắn thẳng vào mắt mà may có tấm mặt nạ băng che trước mắt, khiến viên đạn xẹt qua không làm phần mắt bị nhiên, mãng băng bên mắt phải vỡ ra. Tuy không thấy toàn khuôn mặt, nhưng con mắt đỏ kì lạ hoàn toàn lộ ra trước mắt những người có đêm tối, con mắt đó ánh lên một màu đỏ trong suốt như máu hóa băng, một dòng huyết đậm lạ thường chảy quanh đồng tử đen, một nửa con mắt là những nét vẽ màu tím dị hình, phủ lên đó là hàng mi dài cong mắt với màu đỏ, cùng sự long lanh trong suốt tựa băng băng, hệt như đôi mắt Zebra lúc này khiến hai kẻ đứng đó chấn động đến mức đứng sững người quên cả mình đang chiến thân Zebra run rẩy, những tảng băng dưới sự lặng căm của chủ nhân mà từ từ tan biến, những hạt băng mỏng bay bay trong không khí như tuyết, cậu cất giọng khó khăn, như thể suốt cả ngàn năm cậu chưa được thốt lên vậy “Anh … Zebric…”.Code Silver tay cầm khẩu súng khẽ run “Từ đầu ta đã có cảm giác người chưa đấu hết sức mình. Thì ra là ấn kí phong ấn một nửa sức mạnh, năm xưa là ta để ngươi thoát, bây giờ thì không có cửa đó đâu, Zebric”.Đưa mắt nhìn Zebra vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo mà lòng nhỏ đau nhoi nhói, nhỏ thực sự có lỗi với cậu dưới ba họng súng hạng nặng hướng về nhỏ, từ đó có thể thấy khả năng kêu gọi đồng bọn của thợ săn cực kì nhanh nhẹn. Lin cảm thấy thực sự đang rơi vào tình trạng nguy hiểm, nhưng dưới con mắt vampire, mọi chuyển động của đường đạn dù cực nhanh nhưng nhỏ vẫn có thể nhìn thấy được, dĩ nhiên không hoàn toàn rõ ràng, nhưng bấy nhiêu đủ để nhỏ tránh được đường nhiên lúc đó, lọt vào tầm mắt nhỏ là hai họng súng đang hướng về phía Zebra – lúc này vẫn đang ngây ngẩn nhìn lập tức thét lên “Zebra!” có lẽ chất giọng của Zebric phát ra từ Lin khiến cậu hoàn toàn bừng tỉnh, nhưng có lẽ đã muộn, đạn đã ra khỏi họng súng, liên thanh không biết bao nhiêu viên từ hai phía trái phải bay về phía Zebra, khiến cậu phải tập trung rất nhiều ma lực để chặn mặc dù hơn tuổi Lin, nhưng hơn 9 phần tuổi thọ đã ngủ vùi trong băng, nên kiến thức của Zebra chỉ hoàn toàn là một thiếu niên 17 -18, bởi vậy, dù là một vampire mạnh mẽ, nhưng ở phần thực chiến cậu vẫn còn thua bọn thợ săn rất tình huống khó khăn như thế, họng súng của Code Silver nãy giờ chỉ lo nã Lin bỗng dưng từ lúc nào hướng thẳng về phía Zebra. Hắn nhếch mép cười, Zebric là một trong 5 vampire mạnh nhất Vampire’World, dù đã phong ấn một nửa sức mạnh, nhưng bắt Zebric quy phục là điều khó như tay không lên trời. Chính vì thế, hắn phải chuyển qua công kích điểm yếu của đó là Zeric, thì điểm yếu của hắn ta, chính là Lin lẫn Zebra lúc này đang tập trung né đạn từ hàng chục tên thợ săn khác, Zebra thì chắc chắn 80% não bộ lúc này đang nghĩ về Zebric. Về phía Lin, mặc dù Lin vẫn luôn chừa một phần nơron để chú ý đến Code Silver Lord, nhưng trong lúc nguy cấp đó, khi mà họng súng chuyển hướng, vẫn là nhỏ theo không chí nhỏ còn không kịp thời gian để dùng thanh kiếm đỡ Lin nhói lên một nhịp đau đớn tựa như một viên đạn vừa bắn xuyên tim nhỏ. Tiếng kêu thất thanh “Zebra” vang lên, không biết là của nhỏ hay của Zebric, chỉ biết trong lúc đó, thần kinh Lin hoạt động nhanh hơn bao giờ hết. Xung quanh khu vực cả một khu vực gần đó đều bị băng phủ cứng, hai vách tường băng đầy rẫy ma lực mọc lên khiến không một đường đạn nào có thể xuyên bấy nhiêu vẫn không thể chặn được viên đạn khủng khiếp của Vua thợ có thể cảm nhận được một mảng băng ấm áp phủ lên cánh mũi cậu, cách li cậu với mọi mùi hương bên ngòai, cậu cũng đủ tỉnh táo để biết được thân thể lạnh lẽo ôm lấy cậu vào lòng, và độ âm ấm của vài giọt máu bắn vào mặt cậu trước khi bị người đó dùng thuật [băng hủy] xóa mọi vết tích. Cậu cũng có thể nghe được giọng nói như tiếng gió vấn vít trong đêm thủ thỉ vào tai cậu những lời mà cậu lúc nào cũng muốn nghe “Phải sống cho thật tốt, Zebra!”.Lin ôm lấy Zebra vào lòng như đó là cả mạng sống của nhỏ, đầu đạn từ sau lưng gim vào vai trái nhanh đến mức nhỏ chẳng thể cảm thấy được gì. Một ngụm máu từ miệng Lin chảy ra, nhỏ vào mái tóc mềm của Zebra, nhưng rất nhanh bị nhỏ làm cho biến đóng băng vết thương, hủy toàn bộ mùi hương trước khi phòng băng biến mất vì không đủ ma lực để tiếp sốc Zebra đã bị nhỏ đánh ngất lên, Lin khẽ lắc đầu xua đi cảm giác muốn ngủ, cùng lúc đó ma lực rút đi khiến băng hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại ánh trăng đơn độc chiếu rọi lên bãi chiến trường hoang quay người về phía Code Silver, con mắt đỏ hiện ra tia lạnh lẽo chán ghét khiến mọi người xung quanh không một ai dám thở. Bởi cho dù đã trúng đạn của Code Silver, nhưng chỉ bị sát thương 60% so với thông thường vì viên đạn đã bị tường băng cản bớt lực lại, hơn nữa, nếu lỡ Zebric điên lên giải phóng hoàn toàn sức mạnh, thì hậu quả cực kì khó bế Zebra trong tay, từ đầu đến đây, nhỏ chưa từng muốn tổn hại bất cứ ai, nhưng vừa nghĩ đến việc Zebra suýt chút đã gặp nguy hiểm, một cảm giác uất hận xuất hiện trong lòng khiến Lin thực sự muốn cởi bỏ hoàn toàn phong ấn mà trừng trị từng tên cho hả giận. Ai nói vampire độc ác? Trong khi những gì vampire làm chỉ là lấy máu con người để sống, nhưng những năm gần đây, vampire chỉ toàn uống máu động vật hoặc máu từ việc hiến máu nhân đạo của con người và máu nhân tạo, chứ chưa từng làm hại con người, ngoại trừ những thành phần bất hảo bị trục xuất. Còn con người thì sao? Họ không ngừng giết hại mọi loại thụ tạo, vampire rơi vào tay họ, nếu yếu đuối sẽ bị giết ngay lập tức, còn đặc biệt một chút sẽ lên ngay bàn phẫu thuật mỗ xẻ phân tích, thậm chí họ còn biến chính đồng loại của mình trở thành một “vũ khí sinh học” chỉ để tiêu diệt rốt cục là ai ác hơn ai? Chậu kiểng hôm [C] qua nay ai [Em] thế cây màu lá [G7] ngàVà tuyết đâu [F] rơi trên cành thông lá ngọn [C] đông phongKìa muôn tinh [F] tú như ai hát từ [Em] quãng caoNơi nơi sáng ngời [Dm] ánh sao giăng [G7] mắc khoe ngàn [C] sắc màuChợt nhớ [C] ra ngay mùa hoa [Em] tuyết năm xưa đã [C] vềNgày lễ [F] Noel nhưng đồn xa khó về thăm [C] emChạnh khơi thương [F] nhớ em anh giữa mùa giáng [Em] sinhBơ vơ ngóng người [Dm] chiến binh chắc em [G7] anh đang cầu [C] kinhLạy [C] Chúa, Chúa cứu thế non [Dm] nước ngàn dâu [Em] bểChinh chiến lan tràn sơn [F] khê xin giúp cho vượt bến [C] mêXin [F] cho bao [Am] kẻ ra đi lại [F] về Vợ [Dm] trẻ không hai lần [Em] đợi bầy trẻ không cha sầu [G7] loLạy Chúa thương [C] con người yêu [Em] dấu không mòn tấc [G7] lòngThì dẫu xa [F] nhau nhưng niềm tin Chúa càng [C] thâm sâuTình chung hai [F] đứa như hoa tuyết mùa giáng [Em] sinhTrung trinh gởi người chiến [Dm] binh tuy cách [G7] xa nhưng mà [C] gần nhau Danh sách hợp âm Click để tắt G E7 Am C A7 D7 Cm D Bm G7 Em 0 C Em F Fm Dm Dm/G G13b9 CM7 Em7 C7 Dm7 G13 Fadd9 Cdim7 G7 Am7 E7 Fdim7 0 Chưa có bản Tab nào cho bài hát này 👋 Hợp âm này được đóng góp bởi thành viên Trung MY. Nếu bạn thích Hợp Âm Chuẩn và muốn đóng góp, bạn có thể đăng hợp âm mới hoặc gửi yêu cầu hợp âm. Hợp âm của bạn sẽ được hiển thị trên trang chủ cho tất cả mọi người tra cứu. Nếu bạn thấy hợp âm có sai sót, bạn có thể bình luận ở bên dưới hoặc gửi góp ý bằng nút Báo lỗi. Ngoài ra bạn cũng có thể chỉnh sửa hợp âm bài hát có sẵn và lưu thành phiên bản cá nhân bằng cách nhấn nút Chỉnh sửa hợp âm. Bài hát Mùa hoa tuyết do ca sĩ Tuấn Vũ thể hiện, sáng tác Xuân Điềm, thuộc thể loại Nhạc Noel. Ca khúc nằm trong Album Bài Thánh Ca Buồn - Merry Christmas - Disc 2. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát Mùa hoa tuyết pdf, mp3, playlist/album, MV/Video Mua hoa tuyet miễn phí tại Lời bài hát Mùa hoa tuyết - Xuân Điềm Bài hát Mùa hoa tuyết - Xuân Điềm chưa có lời. Bạn có thể đóng góp tại phần bình luận. Trân trọng !Bài hát Mùa hoa tuyết của nhạc sĩ Xuân Điềm ĐÃ có file PDF sheet nhạc, các bạn tải ở phía trên nhé. “Nếu cháu có thể khiến Jupiter yêu cháu, thì ngôi vị hoàng hậu của vampire’world tương lai sẽ là của cháu”.Câu nói ấy vang vọng trong đầu khiến Lin bừng tỉnh khỏi giấc ngủ dài. Khẽ vươn vai ngáp một cái, như một thói quen, nhỏ cất tiếng gọi “Anh Ceref…”.Đáp lại Lin chỉ là không gian trống vắng im lặng đến đáng sợ. Xung quanh chỉ có một màn đêm u ám, ánh nắng ấm áp vào mỗi buổi ban mai đều không có, giọng nói ấm áp cùng cánh môi lành lạnh đó cũng không hề tồn tại ở nơi gục đầu xuống gối, rồi lại ngẩng lên, khuôn mặt đau khổ lúc nãy hoàn toàn biến mất, trên môi lại xuất hiện nụ cười rạng rỡ, cho dù đó là gượng gạo “Thứ đó không cần mày, thì mày cũng không cần đến nó. Mục đích mày đến đây là để ngăn cuộc tử chiến ấy lại, mày phải mạnh mẽ lên. Bây giờ thì … đi học thôi”.Lin lại mĩm cười, nhưng nhanh chóng nụ cười ấy đong cứng ngay trên môi “Áhhhh, mình bị trễ học rồiiiiiii!!!!”.Thay đồ bằng vận tốc nhanh nhất có thể, chỉ trong 20s Lin đã chuẩn bị xong mọi thứ. Khoác chiếc balo trên vai, nhỏ cắm đầu chạy với vận tốc siêu trường buổi sớm phủ một sắc nắng ấm áp, nắng vàng bao trùm lấy mọi nhiên, những thứ đó chỉ là chút dư âm còn xót lại khi sống ở thế giới con người của nhỏ, bởi vì nơi đây – vampire’world không hề có mặt trời. Ban ngày của họ cứ như 18h tối, còn ban đêm thì mù mịt không thấy gì Vampire Knight được xây dựng theo kiểu Gothic nằm sâu trong một cánh rừng già, nó được bao vây lại bằng một hàng rào pháp thuật, có diện tích xấp xỉ một thành phố của một quốc gia. Bởi thế dù ma cà rồng có tốc độ cực nhanh, cũng không thể đi hết trường chỉ trong một cái nháy mắt đêm lạnh cùng không gian rờn rợn xung quanh ngôi trường khiến da gà Lin cứ thay phiên nhau mọc lên. Cứ thử hình dung, bạn đang sống ở thế giới con người tươi đẹp, bỗng dưng một ngày bị thả vào một ngôi trường âm u không chút ánh sáng, những tán cây khô khốc không có một chút sự sống, rễ của nó cứ trồi lên mặt đất như muốn cản bước chân ta, những cành cây đâm ra tựa như bàn tay của mụ phù thủy bóng tối, những ngôi mộ nằm trải rác khắp nơi như một loại hình trang trí bắt mắt của thế giới bóng đêm. Đặc biệt là những tòa nhà được xây dựng theo kiểu gothic với một màu đen chủ đạo, trông chẳng khác gì nơi đóng quân của những thế lực hắc ám trong phim nuốt bước bọt cái ực, Lin thực sự khóc không ra nước mắt khi chạy ngang qua những ngôi mộ nằm trên đường, mặc dù nó chỉ để trang trí cho đẹp, nhưng trông cực kì đáng chạy ngang lớp A, ánh mắt của Lin hơi dừng lại trước chàng trai tóc màu trắng bạc, anh ta cũng nhìn nhỏ, nhưng hai ánh mắt chỉ lướt qua nhau chưa đến 1 phần ngàn của giây. Jupiter đã nói, ở trường cứ coi như không quen biết, dĩ nhiên Lin cực kì tán đồng rồi, nhỏ chưa quên hôm đó Jupiter suýt nữa đã cắn đứt cổ nhỏ cùng cũng đến được lớp 1-C, Lin vuốt ngực thở hồng hộc, sức mạnh vampire 10 phần đã bị phong ấn đến 8 phần, sáng sớm chưa ăn sáng đã phải chạy thế này, làm sao nhỏ chịu nỗi lấy tay chỉnh lại tóc, Lin mở cửa bước vào lớp “Em xin lỗi cô, em đến trễ”.Cô giáo chủ nhiệm đang nói gì đó với lớp quay lại nhìn Lin. Đó là một người phụ nữ với mái tóc nâu cắt ngắn, cánh môi đỏ căng mọng quyến rũ yêu kiều “Em đến hơi trễ đấy, Clionadh, chúng ta đã qua phần giới thiệu rồi, nên bây giờ em chịu khó đứng trước lớp giới thiệu với các bạn nhé, xem như là một hình phạt”.Lin khẽ gật đầu vâng dạ, rồi nhanh chóng bước lên bục giảng. Đối với nhỏ việc này không có gì là khó với một con người cứ 3 năm chuyển trường một lần như nhỏ “Mình là Clionadh Jocasta, mọi người có thể gọi mình là Lin cho ngắn gọn, rất hân hạnh được làm quen!” kèm theo là một nụ cười tuyệt không khí dưới lớp lúc nãy vô cùng náo loạn nhưng bây giờ im thin thít, ai nấy đều chú mục vào Lin khiến nhỏ hơi mất tự nhiên “Mọi người ….”.“Bạn ấy đẹp quá!”“Còn xinh hơn cả hỏa công chúa Edana ấy chứ!”.Đúng là xinh thật đấy!”.“Nhưng hình như bạn ấy có mùi của con người thì phải?” câu nói của ai đó vang lên khiến mọi lời bình luận ngưng lại, tất cả chăm chăm nhìn vào Lin như đợi một lời giải thích. Khẽ cười, nhỏ nhẹ nhàng nói “Thực ra mình từng là con người, lúc mình suýt chết thì được một vampire cứu, mấy năm qua mình sống ở thế giới con người nên dĩ nhiên có mùi của con người” giọng nói thanh nhẹ tựa sương sớm, nụ cười đẹp đến hoa hồng cũng phải thẹn khiến tim các chàng trai phía dưới tim như rớt ra ngoài.“Bạn từng sống ở thế giới con người sao? Nơi đó nguy hiểm lắm. Mắt phải của bạn, có phải là do lũ thợ săn đó làm ra không?”.Lin cười gượng “Phải” nhỏ đành phải nói dối, bởi vì là một vampire, mọi vết thương bình thường sẽ lành lại ngay lập tức, chỉ có vết thương do thợ săn gây ra mới để lại sẹo là cả lớp ồ lên đầy thông cảm. Xem như phần giới thiệu của Lin đã diễn ra tốt giáo mĩm cười với Lin, nói “Bây giờ em nên ngồi chỗ nào nhỉ?” nói rồi cô đảo mắt một vòng, cuối cùng dừng lại ở chiếc bàn cạnh cửa sổ gần cuối lớp học, vì là bàn đôi nên đã có sẵn một người ngồi đó “Em ngồi chung với trò Eric Winston nhé!”.Lin mĩm cười cảm ơn cô giáo, rồi đi đến chỗ ngồi đã được chỉ định với vận tốc con người “Xin lỗi, bạn muốn ngồi trong hay ngồi ngoài”.Nhỏ cất tiếng hỏi, bởi vì đây là bàn hai người ngồi, phía bên kia đã được kê sát vào tường nên không thể vào, lối vào duy nhất thì bị cái cậu Eric đó chắn lại. Thấy người đó không trả lời, thậm chí còn không thèm quay mặt lại nhìn, Lin hơi cau mày, tính lên tiếng thì một cô gái ngồi trên quay xuống “Từ đầu giờ có rất nhiều bạn nữ muốn ngồi cạnh bạn ấy nhưng hình như bạn ấy không thích điều đó”.Lin nhìn vào chàng trai trước mặt, mái tóc đen như hòa làm một với màn đêm, từ nãy đến giờ, cậu ta chỉ chống tay chú mục vào mặt trăng ngoài cửa sổ, không thèm đoái ngoài đến tay lên bàn, Lin nhoài người đến gần Eric “Nếu tôi ngồi ở đây khiến bạn cảm thấy phiền, thì bạn có thể đi chỗ khác”.Lúc bấy giờ cậu ta mới quay lại, một khuôn mặt góc cạnh vô cùng hoàn hảo, đôi mắt màu hổ phách vô cùng có mị lực khiến Lin như bị hút vào nó, cậu ta cất tiếng, giọng nói như bất cần đời “Tôi ngồi ở đây trước, cô đừng có vô lý!”.Lin khoanh tay “Ồ? Ra bạn cũng biết nói lí lẽ, vậy bạn có biết việc bạn không nghe theo lời giáo viên cũng là vô lý không?”. Lin nhà ta không dễ bắt nạt thế lẽ bị Lin thuyết phục, hoặc cũng có thể là không muốn phiền phức, anh ta cuối cùng cũng đứng lên để Lin bước vào trong. Lúc đi ngang qua, do khoảng cách quá nhỏ, vai Lin nhẹ đụng trúng ngực cậu ta, trong khoảng khắc đó, Lin cảm thấy Eric đã nhìn mình bằng ánh mắt vô cùng ngạc chỉnh lại ghế ngồi cho thoải mái, Lin quay sang nhìn Eric như muốn chào hỏi bạn cùng bàn, nhưng khi thấy cái bản mặt đáng ghét của cậu ta, Lin không nói gì nữa, quay lên tiếp tục nghe cô giảng phút sau, một tờ giấy được đẩy qua chỗ Lin, nét chữ đen cứng cáp in trên mặt giấy ĐÃ UỐNG MÁU ZEBRIC GLACIE ĐÚNG KHÔNG?Lin giật mình đến suýt đánh rơi cây bút trên tay. Làm thế nào mà cậu ta biết được cơ chứ. Những học sinh ở đây đều chỉ khoảng vài chục tuổi đổ xuống, mà 100 năm nay Zebric chưa hề trở về Vampire’world nên dĩ nhiên học sinh trường này làm sao có thể biết được mùi của cạnh nhếch mép cười thú vị, một dòng chữ nữa xuất hiện trên giấy “UỐNG MÁU CỦA CHÚ TỂ BĂNG DÒNG HỌ GLACIE, CÔ MẠNH NGANG THẬM CHÍ LÀ HƠN VAMPIRE QUÝ TỘC, VẬY TẠI SAO LẠI HỌC LỚP NÀY?”.Lin cắn môi, đem tờ giấy xe thành ngàn mãnh trong 1s, đáp lại “Hình như bạn Eric quên rằng Vampire không phân biệt sức mạnh mà phân biệt dòng máu, giáo viên phân lớp theo lý thuyết đó, tôi chỉ muốn bình đẳng giống mọi người thôi”.-Giờ ra trường tấp nập, những học sinh vampire tụ tập nhau ăn uống, nói chuyện vui vẻ. Dĩ nhiên họ uống máu và ăn thịt sống tráng miệng, và căntin cũng chỉ bán những thứ cùng Emily – cô bạn vừa mới quen được cùng lớp bước xuống cantin. Emily có vẻ đang rất đói, cô nàng cứ nhất quyết đòi chen vào đám đông cho được “Lin cứ ngồi ở ngoài đi, hôm nay mình khao bạn một bữa no nê, xem như món quà cho tình bạn mới của chúng ta”.Lin nhoẻn miệng cười, im lặng ngồi ở một góc trong căntin, xem ra cuộc sống ở một trường học quái dị cũng có cái vui, ít nhất đây là nơi nhỏ thuộc lát sau, từ trong đám đông chen chút, Emily cuối cùng cũng chui ra, trên tay là khay thức ăn gồm bốn ly chứa thứ chất lỏng đỏ sóng sánh, Lin dĩ nhiên biết nó không phải rượu Vang như ngày trước nhỏ hay vui vẻ đứng lên vãy tay với Emily, Emily cũng hăng hái lao lại bạn mình, nhưng có lẽ do quá vội, nên cô bé trượt chân, toàn bộ số máu trong ly hất thẳng về phía trước. Hoảng hốt, Lyn bằng vận tốc tối đa lao đến đỡ lấy những ly máu để nó không văng trúng người khác, nhưng mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến nhỏ chỉ chụp được 3 đỏ lắc lư một hồi rồi lại im lặng nằm trên khay, Lin lo lắng hỏi “Emily có sao không?”.Emily có vẻ là một có gái nhút nhát, nên chỉ một chút chuyện như thế khiến cô bé xanh mặt “Mình.. mình không sao nhưng …”.Lin ngoảnh mặt lại, hốt hoảng khi thấy ly máu thứ 4 đổ hết xuống đất, vài giọt của nó bắn lên đôi giày của một cô gái đứng gần đó.“Xin lỗi, bạn tôi không cố ý” Lin nói, đồng thời rút trong túi áo ra một tờ khăn giấy lịch sự đưa cho cô gái đứng trước mặt chau mày, nhưng khi bắt gặp khuôn mặt Lin thì nhếch mép “Ta nghe nói lớp C có một nữ sinh được cho là xinh đẹp nhất trường, là ngươi sao?”.Lin tròn mắt nhìn cô ta, cái cách nói chuyện cao ngạo này …. Bấy giờ nhỏ mới để ý kĩ hơn cô gái trước mắt. Tóc đỏ rực như lửa trải dài đến nửa lưng, tròng mắt mang một sắc cam ngã đỏ vô cùng nóng bỏng, khuôn mặt tuyệt đẹp với vẻ quyến rũ chết người. Màu tóc, màu mắt đó không thể lẫn vào đâu cho Rigil Kentaurus - Hỏa công chúa của dòng tộc khăn giấy trên tay Lin bừng cháy khiến nhỏ hơi đau mà rụt tay về. Thấy bạn như vậy, Emily nhanh chóng chạy lại suýt xoa tay Lin “Bạn không sao chứ?” rồi quay sang Edana “Em xin lỗi chị, chị có thể bỏ qua cho tụi em không?”.Phừng! Lập tức đuôi tóc nâu xinh đẹp của Emlily bùng cháy sáng trong đêm khiến mọi người trong căntin ai cũng kinh hãi nhưng lại không dám lên tiếng, bởi đơn giản yếu điểm của ma cà rồng là lửa, mà khả năng của dòng thuần Kentaurus chính là tạo ra và chi phối lửa. Với khả năng đặc biệt đó, Edana chính là một trong những người không nên đụng chạm nhất trong cắn răng, mặc kệ ngọn lửa đang cháy kia, nhỏ đưa tay bóp chặt nó, chỉ trong phút chốc ngọn lửa tắt ngủm khiến Edana trừng mắt “Ta nghe nói ngươi trở thành ma cà rồng nhờ việc uống máu Zebric, có vẻ là thật nhỉ? Nhưng cũng có gì đặc biệt, muốn sánh với hỏa công chúa dòng thuần như ta, ngươi không nghĩ mình trèo cao quá rồi sao?”.Nước mắt rơi trên bờ má trắng bệt của Emily, cô bé không ngưng xin vậy Lin không khỏi nỗi giận, quay sang nói nhỏ với Emily “Bạn cứ lên phòng y tế đi, ở đây cứ để mình lo”. Lin không phải anh hùng, cũng không thích chơi trò anh hùng, nhưng thấy bạn chết không cứu, Lin không phải con người như khí lạnh xung quanh bắt đầu nóng lên dần, mọi người trong căntin cũng tản ra, bởi không ai dám chọc giận Edana, kể cả giáo viên.“Emily đã xin lỗi chị, em nghĩ chị cũng nên xin lỗi bạn ấy, nếu không thì chúng ta bỏ qua chuyện này” Lin nói, xung quanh nhỏ một luồng khí lạnh tỏa không hẳn là sợ Edana, bởi vì nhỏ đang đeo đôi hoa tai được làm từ kết tinh băng ngàn năm kháng lửa, loại băng này giúp nhỏ có thể kháng nhiệt độ dưới 1000 độ C, tức là muốn giết chết nhỏ bằng lửa thì phải tạo ra được một ngọn lửa trên 1000C. Mà Edana là một vampire vẫn chưa phát triển toàn diện, tạo ra nhiệt độ 1000C là không thể. Thậm chí nếu gỡ bỏ phong ấn, Lin nghĩ mình thừa sức giết Edana là đằng lửa cứ thế phực đến Lin, mặc dù nó không thể giết chết Lin nhưng không phải là không khiến nhỏ cảm thấy đau. Bực mình, Lin khẽ phất tay, hàng chục mũi tên Băng xuất hiện khiến Edana hoảng hốt, suy cho cùng, Edana cũng chỉ mới mười mấy tuổi đầu, xét về sức mạnh lẫn tính cách đều chỉ là trẻ mình chiếm thế thượng phong, Lin lập lại câu nói “Tôi hi vọng chúng ta có thể bỏ qua chuyện này”.Lúc đó, thầy quản sinh cũng đến “Dừng lại” giọng nói trầm của thầy vang lên khiến Lin mất tập trung vào Edana, lập tức cô ta hóa ra một thanh kiếm lửa, bằng vận tốc nhanh nhất, cô ta cầm kiếm lao đến kiếm nhọn hoắt nhắm vào tim Lin mà đâm, may sao nhỏ né được một chút nên chỉ đâm trúng vai tráii. Đau đến xoắn óc, Lin nhanh chóng ịn tay lên vết thương, tạo ra một lớp Băng cho máu đừng chảy ra, nếu không đảm bảo nhỏ sẽ bị sâu xé bởi hàng trăm vampire trong trường sao Lin nhanh tay, lại thêm lửa của Edana lúc này nổi lên dữ dội, át hoàn toàn mùi máu của Lin khiến không ai ngửi thấy đau đớn ngã xuống, Edana cười hả dạ, cô ta tạo một vòng lửa vây quanh hai người, mũi kiếm lửa làm máu của Lin bám trên nó cạn khô trong nháy mắt, cô ta lao đến, lần này chắc chắn sẽ trúng muốn làm gì đó, nhưng sức lực mất quá nhanh khiến Lin chỉ biết nằm im ở đó, mắt nhắm Rắc!Âm thanh vang lên như tiếng va nhau của kim loại, âm thành còn lại thì nhỏ đã quá quen. Lin lúc này dường như đã mất hết sức, chỉ mơ màng mở mắt ra. Mập mờ thấy khuôn mặt sững sờ của Edana hoảng hốt nhìn về hai chàng trai đang chắn trước nhỏ. Một người cao ráo nhỏ không nhớ là ai. Người còn lại nhỏ bé chính là lửa của Edena hoàn toàn bị đóng băng, không những thế cả căntin cậu nhóc cũng không tha. Thấy thế, Edena dẹp kiếm lửa đi, chạy lại chỗ Zebra “Là cô ta gây chuyện với em trước, anh phải trừng trị cô ta cho em, anh Zebra”.Zebra lạnh lùng tựa nhữg tảng băng của cậu ta, không thèm đoái hoài gì đến Edena, quay sang nhìn Lin “Chẳng qua cô là người duy nhất biết tung tích của anh trai tôi nên tôi mới cứu cô, lần sau thì đừng mong” rồi lại quay sang chàng trai cạnh đó “Mang cô ta đi đi”.Lin muốn mở mắt ra nhìn tiếp nhưng cơn buồn ngủ khiến mắt nhỏ mỏi rất mỏi. Nhưng qua mùi hương, nhỏ biết chàng trai đó chính là Issac Winston. Đầu tựa vào vòm ngực chững chạc của người đó, Lin mĩm cười trong vô thức “Ấm quá!”.

huyet the cua ma ca rong vuong