lanh hoang phe hau
Lãnh Hoàng Phế Hậu thuộc thể loại ngôn tình sắc đầy mới mẻ, chuyện ngoài ý muốn xảy ra khiến Hạ Lan Phiêu xuyên qua thời không tới….. thanh lâu mua vui!!! Càng kinh khủng hơn khi xung quanh nàng còn có bốn tên mỹ nam yêu nghiệt đang vây lấy. Trời ạ, tại sao lại xảy ra tình trạng hỗn loạn thế này? Nàng bị
Đọc truyện Lãnh Hoàng Phế Hậu FULL tác giả Hồ Tiểu Muội. Hỗ trợ giao diện điện thoại, tablet, tải app đọc truyện offline, EPUB.
Là đại sứ đồng hành cùng dự án quyên góp sách đổi tách cà phê (One book one coffee), Hoa hậu Ban Mai sẽ có buổi giao lưu - kêu gọi cộng đồng quyên góp xây dựng tủ sách cho trẻ em, thanh thiếu niên vùng sâu, vùng xa tại Coffeerary Exhibition ở Dinh Độc Lập vào tháng 12 tới.
A) GIỚI THIỆU THỬ NGHIỆM DART CỦA NASA. NASA là viết tắt của tiếng Anh, The National Aeronautics and Space Administration, nghĩa là Cơ quan Quản trị Hàng không và Không gian Quốc gia của Mỹ.
Thể loại: Xuyên không, ngượcConveter: ngocquynh250Editor: Minnie Phạm + kayleeNhân vật chính: Tiêu Mặc – Hạ Lan PhiêuTruyện rất rất
Wo Kann Ich Ältere Männer Kennenlernen. Significado de Lanhou Lanhou vem do verbo lanhar. O mesmo que espezinhou, feriu, arranhou, golpeou, retaliou. Significado de lanhar Dar golpes em; golpear, ferir, afligir, angustiar, desvirtuar, alterar. Definição de Lanhou Flexão do verbo lanhar na 3ª pessoa do singular do pretérito perfeito do indicativo Outras informações sobre a palavra Possui 6 letras Possui as vogais a o u Possui as consoantes h l n A palavra escrita ao contrário uohnal Mais Curiosidades
. “Cái gì?” Hạ Lan Phiêu thật sự không tin vào tai của mình. Tiêu Mặc, hắn nói cái gì? Giúp ta giải độc? Không phải hắn muốn dùng độc khống chế nàng sao? Không, hắn tuyệt đối không tốt bụng như vậy! Hắn lại có âm mưu gì? Ta sợ chết, nhưng ta thà bị độc phát mà chết cũng không muốn ở bên cạnh hắn. Hắn so với tử thần còn đáng sợ hơn vạn lần! “Ta không muốn!” Mặc dù theo bản năng khát vọng sinh tồn, tuy rằng trong nội tâm bách chuyển thiên hồi, rối rắm mấu thuẫn, nhưng mà Hạ Lan Phiêu vẫn cự tuyệt đề nghị hồi cung. Nghe được đáp án của nàng, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn rõ ràng khổ não lại cố ý làm gia vẻ không cần của nàng, Tiêu Mặc cười “Ngươi chắc chắn chứ? Ngươi đảm bảo sẽ không hối hận sao?” Ta…. Thật không hối hận sao? Mặc dù không biết lời Tiêu Mặc nói là thật hay giả, mặc dù không biết sau khi hồi cung sẽ gặp chuyện gì, nhưng bây giờ ta cự tuyệt hắn, chính là cự tuyệt lấy được thuốc giải. Thuốc giải này, ngay cả Hoa Mộ Dung cũng không thể cho ta, Tiêu Mặc lại đưa đến tay ta, ta lại đẩy nó ra xa…. Ta làm sao có thể cam tâm? “Hoàng hậu, không nên vì tức giận nhất thời mà mất đi phán đoán đúng đắn. Cùng Trẫm hồi cung, Trẫm giải độc cho ngươi, ngươi còn có cơ hội chạy trốn. Nhưng, nếu bây giờ ngươi cự tuyệt Trẫm, thì đồng nghĩa với việc cự tuyệt thuốc giải. Dĩ nhiên, trên đời này, kỳ nhân rất nhiều, có lẽ ngươi có thể tìm được người giải độc Túy Hà Y cho ngươi. Nhưng mà, nếu như ngươi không tìm được thì sao? Nếu như người chế thuốc có vấn đề thì sao? Ngươi thật sự muốn lấy tính mạng ra mạo hiểm của mình sao? Nụ cười của Tiêu Mặc chính là mị hoặc, tràn đầy sức hút như vậy, dẫn dắt nàng trầm luân. Giọng nói trầm thấp của hắn dường như có ma lực, làm cho người ta kìm lòng không được đồng ý, trầm luân. Hạ Lan Phiêu nhìn con ngươi đen nhánh của Tiêu Mặc, gần như muốn đồng ý, nhưng lý trí còn sót lại của nàng làm cho nàng rung mình. Đau…. Mới vừa rồi Tiêu Mặc nắm chặt tay ta, thật là đau…. Tùy tiện nắm như vậy liền có thể làm cho ta đau đớn, nếu như hồi cung, không phải là mỗi ngày của ta đều có thể chết mà không biết sao? Ta không muốn! Tiêu Mặc cũng nói, Túy Hà Y không phải không phải là không có thuốc giải, nhân phẩm của ta tốt như vậy, Mộ Dung nhất định sẽ nghiên cứu chế tạo ra thuốc giải cho ta. Coi như, thuốc giải này không thể cứu mạng của ta, ta cũng nhận…. “Ta cự tuyệt.” Hạ Lan Phiêu ruốt cuộc nói ra. “Như vậy thật đáng tiếc.” Tiêu Mặc nhàn nhạt nhìn nàng “Vậy Trẫm chỉ có thể bắt ngươi về.” Mẹ nó! Nếu không để ý ta có đồng ý hay không đều bắt ta trở về, còn nói với ta nhiều như vậy làm gì? Tại sao lại để cho ta có cảm giác có quyền lựa chọn? Từ lúc bắt đầu, ta liền không có nữa chọn khác. “Hoàng Thượng muốn bắt ta trở về? Bắt người từ địa bàn của Tề quốc?” Hạ Lan Phiêu cười lạnh. “Hoàng hậu cảm thấy Trẫm không thể làm được sao?” Tiêu Mặc hỏi ngược lại. “Đương nhiên không phải! Hoàng Thượng anh minh thần võ tài trí hơn người như vậy, làm sao có thể có chuyện không làm được? Đúng rồi, ta ở Hỏa Liên cung phát hiện chuyện thú vị….” Hạ Lan Phiêu nói xong, đột nhiên rút xuống cây trâm, nhắm ngay mi tâm của Tiêu Mặc. Tốc độ của nàng rất nhanh, thị vệ sau lưng Tiêu Mặc cũng không ngờ nữ nhân bị vây bắt lại có cam đảm phản kháng như vậy, tổn thương Hoàng Thượng, rối rít rút kiếm chỉ vào nàng. “Dừng tay cho ta. Các ngươi nếu tiến thêm một bước, ta liền giết hắn.” Trâm vàng của Hạ Lan Phiêu rất sắc, làm mi tâm của Tiêu Mặc có điểm đỏ, tay của nàng đang run nhè nhẹ, nàng cắn chặt môi, mà Tiêu Mặc chỉ là mỉm cười nhìn nàng “Lại có thể biết phản kháng, rất tốt, rất tốt. Hoàng hậu, ngươi tiến bộ. Trẫm rất vui mừng.” “Ít nói nhảm đi! Xe ngựa cho ta, các ngươi đều lui về sau! Không nghe lời, ta liền giết tên cẩu Hoàng đế này.” Mắt thấy Tiêu Mặc bị ép buộc, bọn thị vệ không tình nguyện, nhưng vẫn lui ra cách xa xe ngựa. Tiêu Mặc tán dương nhìn Hạ Lan Phiêu, dịu dàng nói “Bắt Trẫm làm con tin, đuổi thị vệ, lợi dụng xe ngựa chạy trốn, mưu kế này không tệ. Cho dù công phu của Trẫm cùng thị vệ cao hơn, cũng sẽ chạy không qua xe ngựa. Cứ như vậy, tỷ lệ chạy trốn thành công của Hoàng hậu cao hơn một chút.” “Ngươi câm miệng cho ta! Mạng của ngươi đang nằm trong tay ta, tại sao ngươi thoải mái như vậy? Thả ta đi, nếu không ta giết ngươi.” “Không thả.” ………… “Tiêu Mặc, ngươi có ý gì? Ngươi cảm thấy ta không dám giết ngươi, có đúng hay không?” “Không phải là không dám mà là không thể. Lấy sức lực của ngươi cùng độ sắc bén của cây trâm này nói, nếu như ngươi đâm vào mi tâm của Trẫm, trâm chỉ có thể tiến vào một tấc; nếu ngươi đâm vào cổ họng của Trẫm, trâm chỉ có thể tiến vào hai tấc. Coi như ngươi chuẩn xác đâm vào chỗ yếu, nhiều nhất chỉ làm Trẫm bị thương, cũng không làm tổn thương đến tính mạng của Trẫm. Nếu như ngươi thất thủ, đâm vào những bộ vị khác, Trẫm bị thương càng ít, chỉ là bị thương ngoài da thôi. Cho nên ngươi không uy hiếp được Trẫm.” Kim trâm của Hạ Lan Phiêu đặt giữa mi tâm hắn, nhưng hắn vẫn khí định thần nhàn mà mỉm cười, giống như mọi việc đều nắm trong lòng bàn tay. Nụ cười của hắn, làm cho Hạ Lan Phiêu nổi giận. Hạ Lan Phiêu hừ lạnh một tiếng, uy hiếp nói “Hoàng Thượng nói đúng, ta sức lực nhỏ, không thể giết ngươi, nhưng ta có thể đâm mù mắt ta. Mắt người là bộ phận yếu ớt nhất, nếu ta đâm mù ngươi, hoặc là dứt khoát vạch vài vạch trên mặt, hủy dung nhan ngươi, như vậy cũng không khó. Một mắt bị mù lại xấu xí, ngươi nói ngươi sống có ý tứ gì?” “Đúng vậy…. Là Trẫm sơ sót.” Tiêu Mặc tán dương gật đầu, lộ ra bộ dáng mặc người chém giết “Như vậy, Hoàng hậu liền động thủ đi. Trẫm chờ.” “Ngươi….” Hạ Lan Phiêu tay cầm kim trâm, chần chờ. Tuy rằng miệng lưỡi nàng lợi hại, mặc dù vì xúc động mà thành công uy hiếp Tiêu mặc, nhưng nàng chưa bao giờ làm chuyện thương tổn người, ruốt cuộc vẫn là do dự, sợ. Trong nháy mắt nàng do dự đó, một trận gió gào thét đánh tới. Đợi nàng hồi phục tinh thần, kim trâm đã rơi vào tay Tiêu Mặc. “Ngươi thua.” Tiêu Mặc vuốt kim trâm, cười lạnh với nàng “Rõ ràng ngươi đã có cơ hội.” Hạ Lan Phiêu chỉ cảm thấy trước mặt đột nhiên tối sầm. “Ngươi cho rằng Trẫm sẽ sợ hủy dung? Sẽ sợ mắt mù, sẽ biến thành tàn phế?” Khóe miệng của Tiêu Mặc cong lên độ cong làm cho người ta trầm luân, trong mắt lại hiện lên ánh sáng lạnh “Hạ Lan, ngươi không khỏi quá khinh thường Trẫm rồi.”
Lãnh Hoàng Phế Hậu của tác giả Hồ Tiểu Muội là truyện ngôn tình có nội dung hấp dẫn, tình tiết mới mẻ. Chuyện ngoài ý muốn xảy ra khiến Hạ Lan Phiêu xuyên qua thời không tới….. thanh lâu mua vui!!!Càng kinh khủng hơn khi xung quanh nàng còn có bốn tên mỹ nam yêu nghiệt đang vây lấy. Trời ạ, tại sao lại xảy ra tình trạng hỗn loạn thế này? Nàng bị bắt gian tại giường, sao mấy người kia lại gọi nàng là “hoàng hậu”. Chẳng lẽ nàng lại trở thành vị hoàng hậu đầu tiên trong lịch sử đến kỹ viện để tìm nam nhân, mà lại còn bị bắt gian tại trận trời ơi, nàng thật sự chết không được tử tế rồi. Hoàng thượng, sao ngươi dám chỉ tay thẳng vào mặt ta, còn mắng ta là đồ tiện nhân hả? Ta cứ thích làm một hoàng hậu lăng loàn cho ngươi bị cắm sừng đấy!!! Nhưng tại sao đến cùng ngươi vẫn không chịu phế một hoàng hậu đã sớm không còn chút tiết hạnh nào như ta chứ? Là ngươi muốn lợi dụng ta, hay chính ngươi… đã lỡ yêu phải một kẻ bất trị như ta…Diễn biến câu chuyện sẽ còn đi đến đâu, mời các bạn cùng đón đọc!
*_Thể loại_ * Xuyên không, ngược *_Conveter_ * ngocquynh250 *_Editor_ * Minnie Phạm + kaylee *_Nhân vật chính_ * Tiêu Mặc – Hạ Lan Phiêu _Truyện rất rất dài, có 2 kết thúc. _ Chuyện ngoài ý muốn xảy ra khiến Hạ Lan Phiêu xuyên qua thời không tới….. thanh lâu mua vui!!! Càng kinh khủng hơn khi xung quanh nàng còn có bốn tên mỹ nam yêu nghiệt đang vây lấy. Trời ạ, tại sao lại xảy ra tình trạng hỗn loạn thế này? Nàng bị bắt gian tại giường, sao mấy người kia lại gọi nàng là “hoàng hậu”. Chẳng lẽ nàng lại trở thành vị hoàng hậu đầu tiên trong lịch sử đến kỹ viện để tìm nam nhân, mà lại còn bị bắt gian tại trận nữa. >o< Ông trời ơi, nàng thật sự chết không được tử tế rồi. Hoàng thượng, sao ngươi dám chỉa tay thẳng vào mặt ta, còn mắng ta là đồ tiện nhân hả? Ta cứ thích làm một hoàng hậu lăng loàn cho ngươi bị cắm sừng đấy!!! Nhưng tại sao đến cùng ngươi vẫn không chịu phế một hoàng hậu đã sớm không còn chút tiết hạnh nào như ta chứ? Là ngươi muốn lợi dụng ta, hay chính ngươi… đã lỡ yêu phải một kẻ bất trị như ta… Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Lãnh Hoàng Phế Hậu!
Editor kaylee – Diễn Đàn Lê Quý Đôn. Oán hận? Tự nhiên là có. Chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi đem ta cho người khác, làm cho ta chịu nhiều đau khổ như vậy, ta còn có thể khóc nói đã yêu ngươi hay sao? “Vậy sao? Ta nào dám oán hận ngài.” Hạ Lan Phiêu cười lạnh. “Ngươi nói dối.” ………… Tiêu Mặc bình tĩnh nhìn Hạ Lan Phiêu, ánh mắt thâm thúy, giống như có thể trực tiếp đi vào linh hồn của nàng. Hạ Lan Phiêu thống hận nhất chính là bộ dáng nắm tất cả mọi thứ trong lòng bàn tay kia của hắn, tức giận trong lòng càng lúc càng dâng cao. Có lẽ là nàng đã say, đầu của nàng bắt đầu choáng váng, lời nói cũng không qua đại não suy nghĩ. Nàng không muốn biết mình nói như vậy sẽ có hậu quả gì, nàng chỉ biết, nàng đã nhịn hắn lâu rồi. “Tiêu Mặc, ruốt cuộc ngươi có ý tứ hay không? Trừ nói ngươi nói dối’ ngươi còn có thể nói cái gì? Đúng vậy, ta chính là nói dối, thế nào? Chẳng lẽ ngươi muốn ta nói ta rất vui vẻ, rất hạnh phúc vì ngươi đi quyến rũ nam nhân, lấy được thứ ngươi muốn? Ngươi có biết xấu hổ hay không?” Hạ Lan Phiêu rống to. “Ngươi say.” Tiêu Mặc cau mày. “Ta không say.” “Vậy sao….” “Thế nào, người anh em ngươi còn chưa tin ta? Nếu không ta tỷ thí lại tỷ thí.” “Tỷ thí thế nào?” Tiêu Mặc đột nhiên nở nụ cười. “Không bằng…. Liền chơi trò chơi nói lời thật lòng, mỗi người hỏi đối phương ba vấn đề, hai bên đều chỉ được trả lời thật lòng, được không?” “Thật muốn chơi sao?” Tiêu Mặc vẻ mặt kỳ quái “Tốt nhất ngươi không được hối hận.” “Vậy đi.” “Bắt đầu đi. Trong trò chơi này, ta với ngươi đều nói lời thật lòng.” Tiêu Mặc nói xong, lẳng lặng nhìn Hạ Lan Phiêu, dường như chờ đợi câu hỏi của nàng. Hạ Lan Phiêu khẽ giật mình, chậm rãi vuốt ly rượu trong tay, ruốt cuộc hỏi “Tại sao muốn thả ta đi? Ngươi không sợ ta sẽ một đi không trở lại, làm cho ngươi cả đời không chiếm được Thủy Lưu Ly?” “Ngươi sẽ không, cũng không dám. Ngươi là một người sợ chết, cho nên, sẽ không buông tha tính mạng của mình.” Tiêu Mặc mỉm cười. Được rồi, ngươi nói rất đúng! Nhưng ngươi sẽ không biết, ta tình nguyện chết, cũng sẽ không trở về bên cạnh ngươi – người nam nhân mang đến cho ta vô tận ác mộng…. Trúng độc, ta còn có thể tìm người giải độc, nhưng trở lại, ta liền không thể chạy thoát…. Ngươi đoán sai rồi, Tiêu Mặc. “Ta trúng độc gì?” Vấn đề thứ hai khẩn cấp xuất hiện. “Túy Hà Y. Loại độc này sẽ làm cho người ta chết trong giấc mộng, số lần phát tác do thể chất mỗi người quyết định, cho đến bây giờ người có số lần phát tác nhiều nhất là ba lượt.” “Vậy sau đó hắn thế nào?” Vấn đề thứ ba. “Chết rồi.” “Tiêu Mặc, ngươi rất thành thật.” Hạ Lan Phiêu ừng ực’ uống một ngụm rượu lớn, mắt cũng bắt đầu mê ly. “Ba vấn đề ta đã trả lời xong. Bây giờ, đến lượt ta hỏi. Thủy Lưu Ly ở đâu?” “Không biết.” “Vậy ngươi định tìm thế nào?” “Đi một bước tính một bước.” “Tốt….” Tiêu Mặc đỡ lấy đầu có chút đau, hỏi câu vấn đề thứ ba “Ngươi…. Hận ta sao?” Hạ Lan Phiêu ngây ngẩn cả người. Nàng nhìn Tiêu Mặc, nghiêng đầu một hồi, cuối cùng nói “Hận. Ta vô cùng, vô cùng hận ngươi.” “Vậy sao….” Tiêu Mặc thản nhiên nói. “Tại sao ngươi muốn hỏi ta vấn đề này?” Hạ Lan Phiêu lảo đảo đứng dậy, đi đến bên cạnh Tiêu Mặc, nắm ống tay áo của hắn lên “Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta sẽ trả lời là không’ sao? Tiêu Mặc, tại sao ngươi lại tặng ta cho người khác? Ngươi có từng hay không…. Không đành lòng? Dù chỉ là, trong nháy mắt?” Hạ Lan Phiêu nói xong, trong mắt đã tràn đầy nước mắt. Tiêu Mặc khẽ vuốt mái tóc dài của nàng, sau đó nói “Không có.” “A, thật ra thì đã sớm biết đáp án, tại sao ta còn phải hỏi để tự mất mặt đây? Tiêu Mặc, ta hận ngươi.” “Ta biết rõ.” “Ngươi không biết! Ngươi cái gì cũng không biết! Sẽ không biết ta suýt chút nữa đã yêu ngươi…. Hô, thật sự rất nguy hiểm! Nếu như ngày đó ở lễ hoa đăng người cứu ta không phải là ngươi mà là Tiêu Nhiên, hoặc Hạc Minh, thật là tốt biết bao! Ta đã từng nghĩ tha thứ tất cả lỗi lầm của ngươi, nhưng ngươi lại mắt cũng không nháy một cái tặng ta cho người khác…. Ngươi biết ta hận ngươi bao nhiêu không? Không biết bao nhiêu đêm, ta đều nghĩ làm thế nào để trả thù ngươi mới có thể chống đỡ được! Mà ta, tại sao khi nhìn thấy ngươi sẽ cảm thấy vui mừng, sẽ quên mất những vết thương trên người ta do ai mà có?... Tiêu Mặc, ngươi không có trái tim. Thích ngươi, quá mệt mỏi! Cho nên, ta quyết định không bao giờ thích ngươi nữa, không bao giờ… vì ngươi mà khổ sở nữa. Thật. Ngươi không đáng!” Hạ Lan Phiêu nháy mắt cười với Tiêu Mặc, trong mắt thế nhưng không có một chút thương cảm, một mảnh rõ ràng. Nhìn khuôn mặt ủng đỏ của nàng, nhìn nụ cười trong sáng của nàng, Tiêu Mặc biết là nàng hoàn toàn buông tay. Thế nhưng, chẳng lẽ dễ dàng buông tay như vậy, Hạ Lan Phiêu? Không, không được! Trên thế giới này, chưa từng có nữ nhân nào dám can đảm nói không quan tâm ta. Nàng là nữa nhân của ta, vĩnh viễn đều như vậy! Xem ra, ta nên lưu lại cho nàng một chút dấu ấn, lưu lại một chút dạy dỗ…. “Ngươi say. Ta đưa ngươi lên lầu nghỉ ngơi.” Tiêu Mặc nói. “Không cần! Ngươi buông ta ra! Khốn khiếp!” Hạ Lan Phiêu khua tay múa chân ngăn cản Tiêu Mặc, nhưng Tiêu Mặc không để ý sự giãy giụa của Hạ Lan Phiêu, bước lên phía trước, bế nàng lên. Hạ Lan Phiêu rất nhẹ, hắn cảm thấy mình như đang ôm một mảnh lông vũ, trong tay không có chút sức nặng. Hắn nhẹ nhàng đặt Hạ Lan Phiêu trên giường lớn của quán rượu, hôn lên đôi môi mê người của nàng. Trên môi nàng có mùi rượu nhàn nhạt, cũng có vị ngọt nhàn nhạt, lại làm cho hắn nhịn không được thưởng thức. Đột nhiên hắn rất muốn có được búp bê đáng yêu này, để cho nàng chỉ thuộc về một mình hắn. “Làm nữ nhân của ta!” Tiêu Mặc nói. “Được.” Hạ Lan Phiêu mượn cảm giác say, cười khanh khách, hôn lên môi Tiêu Mặc. Được, ngài sẽ chống đỡ chết đi! Rõ ràng phương diện kia không được, còn nói như thế, có ý nghĩa sao? Chẳng lẽ là biết từ nay về sau ta không có khả năng yêu thích hắn, cố ý nói những lời này thể hiện hắn không phải không có năng lực, mà là không muốn? Tiêu Mặc, ta ngược lại muốn nhìn xem ngươi làm thế nào để ta trở thành nữ nhân của ngươi. “Ngươi…. Sẽ không hối hận chứ?” Tiêu Mặc khàn giọng hỏi. “Không hổi hận, không hối hận chút nào! Người anh em muốn thượng liền thượng, ngàn vạn lần không cần khách khí!” “Như vậy, ta muốn tiến vào.” “Được! Nhanh lên, đừng lãng phí thời gian.” Có thể vào ta với ngươi cùng họ! Tiêu Mặc ơi Tiêu Mặc, tại sao ngươi đã là vịt chết còn mạnh miệng? Chẳng lẽ không đến bước cuối cùng ngươi liền không nói thật lòng? Ha ha….
lanh hoang phe hau